Đặng Hấn
Một chiều chờ đợi
Hai giờ, chưa thấy em sang
Giữa trưa trời nắng chang chang ấy mà!
Ba giờ chưa thấy em qua
Chưa rảnh việc nhà sao bỏ đi chơi!
Bốn giờ vẫn bặt tăm hơi
Ôi dào, chả đến thì thôi, chả cần!
Bốn giờ rưỡi thấy phân vân
Lá rơi cũng tưởng bước chân em vào
Năm giờ
Không đến thật sao?
Lòng dạ cồn cào, đóng cửa, anh sang!
Trần Hậu
Không tiếc nữa
Không tiếc nữa những gì đã mất
Lòng giờ đây như một cánh đồng chiều
Trơ gốc rạ ruộng nhà ai mới gặt
Và bầu trời soi đáy nước trong veo!
Không tiếc nữa những người đã gặp
Rồi ra đi không để lại bóng hình
Thôi cũng ví như ta cầm chiếc cốc
Lỡ buông tay rơi vỡ tan tành!
Thôi chẳng tiếc những ngày xanh uổng phí
Ngày đang trôi trong khắc khoải đợi chờ
Nhưng chỉ tiếc đến giờ em vẫn thế
Như một người ngoài cuộc sống trong mơ!
Không đề
Vẫn có câu thơ gợi tiếng khóc, nụ cười
Sau cơm áo đời thường nghiệt ngã
Ấy là lúc ngày bỗng tan băng giá
Anh nhìn trời trong đáy mắt xuân sang.
Vẫn có câu thơ thức dậy nỗi bàng hoàng
Khi một sáng bất ngờ em thoáng hiện
Và từ đấy lòng anh như biển
Cứ âm thầm những con sóng không tên!
Thôi em cứ vô tình, thôi em cứ là em
Như cánh gió phù du ngàn kiếp trước
Thôi anh cứ là anh, chẳng thể nào khác được
Và chúng mình muôn thuở vẫn chia xa!
Nguyễn Chí Hiếu
Núi đá và phù sa
“Dấu người đi là đá mòn”
Nguyễn Trãi, Quốc Âm Thi Tập
Tôi từ mũi đất Cà Mau
Bước chân lên bậc đá vào Côn Sơn
Chuyện cùng phiến đá mòn trơn
Sáu trăm năm nặng nghĩa ơn tìm Người
Lặng im. Đá lặng im thôi
Tiếng chim tu hú đổ hồi trong cây
Tôi luồn qua ngõ trúc dày
Am xanh rợp bóng, hồ đầy nước trong
Những gì ẩn dưới rêu phong
Đã bừng sáng dậy giữa lòng thế gian
Nghĩa nhân đã thắng hung tàn
Điệp trùng thế núi vững vàng bước đi
Rồi tôi sẽ đến Lệ Chi
Đá hằn bao nếp tư duy thâm trầm
Rồi tôi sẽ đến Vĩnh Lăng
Đá in rõ nét bía văn của Người
Nhớ về mũi đất non tươi
Thì ra cũng chính ơn Người tạo nên
Cái mầm đất mới nhú lên
Đã mang dáng vút mũi tên bay rồi
Muốn về nơi ấy lắm thôi
Mà bàn chân chẳng nỡ rời Côn Sơn
Muốn nghe sông chuyển lên cồn
Lắng nghe hạt nhỏ nên thôn, nên làng
Phù sa núi đá thời gian
Sáu trăm năm ấy tấc gang xa gì!
Côn Sơn, thôi nhé, tôi đi
Xin hôn mặt đất phẳng lì dấu chân
Dù mai tôi đến tôi thăm
Đá mòn, núi lở thành đầm, thành ao
Cái còn sinh nở đời sau
Chính là cái đã biến vào phù sa
Bao miền đất nước tôi qua
Nương dâu, ruộng lúa, đồi trà, rẫy khoai
Màu xanh cầm được hôm nay
Xin dâng trọn vẹn vào tay của Người
Dấu chân trần đóa hoa tươi
Lặn rồi lại hiện ở nơi bãi lầy
Có con còng nép vào đây
Khi trái đước sạ xuống ngay cạnh mình
Bấy giờ là lúc bình minh
Đứng từ mũi đất tôi nhìn đại dương
9-10-1980
Nguyễn Văn Hiếu
Đưa em về
Ba mươi năm gặp lại em
nghĩa trang Cai Lậy chiều im ắng buồn
Hình hài em một nắm xương
nắng như nghẹn lại tiếng chuông đổ đầy
anh như chết lặng nơi này
còn đâu nước mắt khóc ngày gặp nhau
Loe loe vài ngọn cỏ nhàu
nén nhang đốt tự nỗi đau mà thành
cuộc đời mười tám tuổi xanh
thân vùi trong đất trổ thành hoa thơm
Cho anh vái những hương hồn
đã vì Tổ Quốc, chết còn hy sinh
lặng trong tiếng gió trằn mình
lúa đòng đã trỗ màu xanh đã bừng
Xin cho đau nỗi đau rừng
cánh cò trắng cả một vùng xa xa
đón em về lại quê nhà
với thầy mẹ, với ông bà tổ tiên
Sống thì rừng núi, bưng biền
chết thì hóa đất làm nền phù sa.
2-1998
Trần Kim Hoa, sinh năm 1966 (Bính Ngọ), tại Hà Tĩnh. Hiện là phóng viên Báo Phụ Nữ, TP. Hồ Chí Minh.
Thơ đã in: * Lối tầm xuân, thơ, NXB. Văn Học, 2003.
Cánh hoa đêm
Em bỏ lại cánh hoa trên bàn viết
Dửng dưng cánh cửa khép sau lưng
Không còn Rômêô. không còn Juliét
Không có kiếp sau duyên nợ tương phùng
Em bỏ lại cánh hoa trên bàn viết
Không một lời nuối tiếc đằng sau
Trang sách mở, cuốn vở kia đã kín
Trang cuối cùng lệ đã thấm còn đâu!
Em bỏ lại cánh hoa ngày tha thiết
Nở ấp iu trên nụ nhỏ cháy nồng
Không còn nữa Giấc Mơ hằng dìn giữ
Lệ như sương rơi tan nát cõi lòng!
Em bỏ lại những tháng ngày tình tự
Trái tim đau phó mặc đoạn trường
Thôi đã đến lỗi lầm và gian dối
Khép lại rồi một thuở biết yêu thương
Em bỏ lại cả một thời thiếu nữ
Cặp mắt đen và mái tóc đen
Không có gì trong hành trang người chạy trốn
Thêm một bước nữa thôi, em sẽ lẫn vào đêm
4-1993
Lục bát chiều mưa
Mưa rơi thảng thốt sân chiều
Gió chen trong gió lời yêu cũ càng
Mái buồn giọt giọt chứa chan
Hội hè bỗng chốc mà tan hội hè
Mưa rơi nhòa nhạt lối về
Trầu cau bỏ lại bên lề cuộc vui
Hàng cây đứng sững ngậm ngùi
Đôi chiếc lá rụng sụt sùi liệng chao.
Mưa xui duyên mới chia bào
Nón mê dang dở, nhẫn trao vội vàng
Mưa bày điệp khúc tình tang
Bao nhiêu kiếp trước lang thang kiếp này
Mưa gieo giọt tủi, giọt may
E người mỏng áo gió bay lầm chiều
30-4-2003
Nguồn: Rút từ Tiếng Việt qua thơ tình mười thế kỷ, Khảo luận về thơ Việt Nam của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Tuấn, NXB Văn hóa Thông tin, quý I năm 2010.
www.trieuxuan.info |