ẢNH TƯỢNG Cánh chim nâng mặt trời rát bỏng Con đường nhân loại bóng râm trùm gót chân Tôi là kẻ tình thơ chết lúc nào chẳng biết Bâng quơ nước mắt rơi Xanh rêu đôi gò nắng Đáy hồn tôi xô dạt những câu hỏi nôn nao ánh sáng tình tự bò dậy khắc khoải kêu tiễn biệt bờ môi xanh Tôi mãi đứng tranh chấp giữa hai bờ lưu thẳm bước chân đời trót dại đi qua. Huế và mưa 92 QUÊN LÃNG Chiếc nôi lật ngược Tiếng khóc rơi xuống tã lót rách bươm, lời mẹ ru không khâu vá nổi tôi và em đi xa sa mạc con Sphanh buồn bã khi bọn cướp đục thủng lấy mất quả tim tôi và em trên da bụng em nườm nượp tiến gkhóc theo nhau thành dòng nước lũ cả căn hầm chữ A chiếc áo nâu thế hệ mà nỗi đau vo ve từng hạt máu đong đầy nghĩa địa. Huế và mưa 92 TAY TRẮNG Anh chiều em hơn cả bà mẹ nâng bầy vú cho thơ con chim non lượn hơi xanh biếc từ xa về Bếp lửa Đáy lòng đất rạng rỡ hơn ban ngày anh chiều em như chiếc nhẫn ôm tay máu đắp bồi và ánh sáng chắp cánh trên vai em bay lên niềm vui qua bờ anh vẫn chiều em tay trắng. Huế và mưa 92 ĐỜI CHỊ Đời chị như viện bảo tàng có nhiều mặt nạ đàn ông giờ đây có ngày yên mệnh tuổi chị về qua đôi chân dài óng mượt người ta háo hức lũ ruồi đòi làm cột thu lôi Nhưng dưới đất trầm sấm qua rồi gửi lại lưỡi búa thiên thần tôi tiếc mình đến chậm mấy mươi năm. Huế và mưa 92. DĨ VÃNG Đêm hé mở tôi thấy điều kỳ lạ tát vào mắt cánh tay khát nước vầng dương nóng đang run rẩy cầu xin giọt lệ chị Hằng rồi màn đêm đụng đậy cánh chim vương vào tơ nhện tôi chân trần lần theo vết đổ rực cháy ban mai mặt trời bệnh hoạn ánh sáng cong queo rơi xuống đầu ngọn gió tôi trở thành nhục thể của ngạc nhiên. Huế và mưa 92 CÁI CHẾT VÀ EM Những buổi chiều sương căng bầu vú ru kinh cầu da diết từ đôi môi lặng câm đã thắt cổ em tôi trong lúc nàng sám hối sự sống sinh thành trên cái chết nước mắt lặn lội như đàn ong hút mật đục thủng tượng chúa vỡ tan về với đất trần hư vô cho em được lom khom cõng nụ cười về nơi thanh thản. Huế và mưa 92 NGÃ LÒNG Anh ghé vai nâng cầu cho em bước anh không sợ ly rượu nồng vì một ngày như thế mù loà em ném vào ngõ tối nỗi âm thầm lá tre rơi anh tật nguyền ve vuốt đôi bàn chân đất lấp tôi lo ngay ngáy bên ấy có kẻ nào cầm cung tên hạ trăng Khóc cười biển xoà tiếng hú và hun hút chiếc ống điếu uống mây tự mình bốc cháy. Huế và mưa 92.
SINH TỒN Thuở nào xanh xao mặt trăng má hồng hiện qua sông mây cơn đẻ đã đến kim loại nhành hoa ngôn ngữ thơm máu thịt rung rinh lưỡi chàng cuội rì rào thắp sáng dương gian trầm tư sinh khí sữa trắng làm chiếc nôi cho tiếng khóc bơi chập chững nhiệm màu thánh thót tiếng khóc vạn kỷ đêm rụng cánh đơm hoa cho tay người xin thêm mồi lửa. Huế và mưa 92 VẾT THƯƠNG SỎI ĐÁ Đừng tương tư trong cánh đồng hạt lép hãy khóc đi khi niềm vui dào dạt sa mạc cằn khô quên rồi em trong dại khờ như buổi ban đầu đón nhận tình yêu ta bay lên hạ cánh môi người bao năm dày không đứng vững trước một lời chấp tay con người buồn vì không làm chủ được mình thú vật vui vì không biết mình là chủ không ai cả Chúa đã xua đuổi nai vàng bài ca sa tăng dạo trên đời những ngón tay như chim nhảy nhót trườn qua khô đặc nghìn thu. Huế và mưa 92 VÔ TƯ Tôi lật từng giọng sách xô ào mấy núi non tôi bay xé dòng sông bàn tay đã nhuốm nọc độc em cầm vào hoá dại mùa thương chiều lẵng hoa cuốn vèo khi em đi chợt dòng chữ ly ti kim đâm nát màu thơ trong tôi trăm ngàn mảnh. Huế và mưa 92 MẶC CẢM ÊĐÍP Êđíp và Hamlét cách biệt chim bay ngàn năm ngu si những mệnh sứ mặc cảm câu trả lời khó hơn hư vô ngọn bút Home và chàng xứ sở sương mù Á châu hót cao Chomolungma chiếc phích nước đời thường ào chảy ban mai chứa nguồn lửa nóng cho bướm cau mặt trên nhành tay. Huế và mưa 92 ĐẤT HUYỀN THOẠI Trái đất xanh như người đàn bà mà rừng cây là lông tơ phủ thẳm tôi lắp đạn mặt trời quà định mệnh đi săn điều ngớ ngẩn không biết mình tội nghiệp trái đất thầm thì vàng vọt tôi phải gánh nhiều buổi sáng huyền thoại kể líu lo tôi cũng là đất của đất khi cái chết trở về tái sinh. Huế và mưa 92 CHE CHỞ Những lời ngợi ca của tôi giống mái nhà nắng mưa không đòi em lúc ốm đau và trăng thảng thốt lao đi khi đụng phải tay hủi qua rồi mà đến ngày phải đến mái nhà dột thay, hư hỏng bên lề đường loài cỏ ăn hiếp sự rét rỉ căn nhà mới chôn người xưa vết xước man thương trời cào trăng xiêu anh che chở côn trùng và linh hồn bốc khói cho đêm. Huế và mưa 92 TÌNH YÊU CỦA ĐẤT Hoa cúc vàng bị ốm bài thơ ửng hồng nằm mượt mà bàn tay khắt khe với khách hàng ban ngày em quên mình như chuyến đi đêm dán nhiều giấy vàng vô hình khắp thân thể tôi tấm gương mùa thu thăm thẳm soi khuôn mặt khủng long cánh tay nham nhở những sứ giả đam mê linh hồn bụi đá thầm thì rên rỉ hạnh phúc úa vào bóng mưa mà dòng sông Xitích thèm muốn ngồi bên bờ biển cả gọi đò nghìn trùng muôn đôi mắt màu mỡ như bài thơ khó thuộc lòng cánh vạc đời em mải miết ước ao ăn những mảnh gan lửa của chàng Prômêthê thiên thần quang quạc lũ quạ khoang nhiều màu làm nước mặn dâng vạn hòn đá đêm uống từng hớp ngụ ngôn. Huế và mưa 92
Rút từ Người đi chăn sóng biển. Thơ Văn Cầm Hải. NXB Trẻ, 1995.
|