CỔ TÍCH CON
Bốn ngày nữa cu Tám tròn năm tháng Cha bế con đi khoe khắp phố phường Kiêu hãnh cho người có con Bồng trên tay một loài hoa kỳ lạ Sắc mắt hương môi thơm sữa Kinh thành rối rít lạ quen Chào cha con tôi bè bạn
Mệnh lệnh chiến tranh Con trẻ phải đi sơ tán Con lẫy tròn trong lòng mẹ rưng rưng Môi ngọt phun mưa Tay đùa nở nắng Con đâu hiểu thế nào là bom đạn Thế nào là xa chia Mẹ xếp con cái cốc cái thìa Cái phích, lọ đường, chai vú Cha đưa mẹ ba đồng cha vay nợ Thâm quầng nhớ mắt nghèo ơi Gấp lên em Phản lực sắp đầy trời.
Cha dục tần ngần lời cáu kỉnh Quấn thêm tã mẹ lo chân cu lạnh Thản nhiên cu tè cười Hai tay vỗ đập thủy thanh Giận gì cha nỡ phạt mình Cả nhà ôm nhau khóc
Nghe rất rõ bạo tàn trong hồi còi báo giặc Tôi đèo vợ con ra bến ô tô Nượp trên đường những thằng cu Tám Cu Tám bọc tã vải dù Thèm sữa rúc tìm vú chị Cu Tám ngủ trên xích lô Bà ôm gọn lòng một cục Cu Tám ngồi thúng lếch thếch Đòn gánh hai đầu mẹ gánh hai cu Đầy trên đường những cu Tám ra đi.
Hà Nội đã bao lần buồn vơ Lại thêm lần nữa buồn vơ Buồn vắng những thằng cu Tám Ngẩn ngơ tan sở những chiều Thèm tiếng con chào nũng Hà Nội đầy nhớ mong Trời báo động reo bom Đất ngẩng đầu sống mái Trong bĩ tiếng cha nguyền thái Đón con về phố đông
RU CON
Cha đã viết những bài ru xanh Cho người đi biển Cha đã viết những bài ru đỏ Chiến binh đi cầm cờ Cha đã viết những bài ru vàng Những cuộc tình chín mọng môi trăng Mà sao cha không được ru con
Những câu ru trầm Thuyền đè sóng dữ Những câu ru bổng Đoàn quân băng qua núi qua đèo Những bài ru trăng treo Cha dụm dành để hát ru con Mà sao cha không được ru con
Đời cha nghèo xác Chỉ những bài ru là giầu có hơn người Mà sao cha không được ru con Những bài ru xanh Những bài ru đỏ Những bài ru muôn hồng ngàn tía Cha vẫn cứ ru con Dù con đã xa rồi...
MÙA YÊU
Mùa yêu rồi đó hỡi em Trăng rằm đổ xuống một thềm hương hoa Tay Trăng cởi áo tình ra Tung vào gió tiếng ngân nga trầu mời Mùa yêu rồi đó mình ơi Mỗi người chỉ có một thời thần tiên Lòng anh đầy ắp hình em Để khi gian khó hiện lên môi cười Còn em chỉ một anh thôi Trong thương nhớ cất thành lời hát ru Âm Dương tình ngỡ trong mơ Mùa yêu chẳng có bến bờ thời gian Tiệc rằm rồi cũng phải tàn Nhanh nhanh em kẻo huy hoàng đang trôi
MƯA NGÂU
Mưa sao Ngâu mãi mưa ơi Phải em ở cuối phương trời nhớ anh? Tình bên hàng xóm rì rầm Như lời mưa cứ lầm thầm giọt rơi Bồ câu cửa tổ từng đôi Tiếng gù khoan nhặt nhớ ơi là buồn Thời gian nghe nặng mưa tuôn Giọt xối xả chảy,giọt bồn chồn rơi Gửi theo Ngâu đấy mưa ơi Tình anh Về cuối phương trời Nhớ em...
TRÙNG TU CHÙA
Chùa linh thiêng nhờ vòm cong mái cổ Ngói thời Lê gợi nhớ những xa xôi Giận ai chạm lại con nghê cổ Mái ngói vô duyên đỏ lợi cười
VÀO CHÙA
Dẫu không dài đời cũng trăm năm Sao chẳng trăm năm nương cửa Phật Bể đời khổ sao bể đời vẫn chật Nào mấy người vào bể Như Lai
BÀI RU TRẰN TRỌC
Trằn trọc là trằn trọc ơi Đêm đã khuya rồi sao chửa ngủ say
Trằn trọc bẻ khục ngón tay
Ai đè ngực xuống để rây điệu buồn
Vì sao trằn trọc lại buồn?
Chuyện đời nước chảy trôi luôn bọt bèo
Lỗi lầm nước đã cuốn theo
Đời người tránh được bao nhiêu lỗi lầm
Đêm tôi chỉ có một mình
Một mình đêm
Với một mình trằn trọc tôi
Dối gian trôi khuất bể rồi
Ngủ đi mắt cho thảnh thơi tâm hồn
Việc gì trằn trọc phải buồn
Ở ống dài ở bầu tròn trằn trọc ơi
Quanh ta hỏi có bao người
Gian manh mà vẫn sống đời tụng ca
Mình lỗi lầm chút gọi là
Đời không chật chội như nhà ta đâu
Tôi nhắm nghiềm mắt hồi lâu
Mới hay cái ngủ từ đầu ngủ ra
Nếu đời ta chẳng thẹn ta
Thì ta cứ ngủCần gì ru tâm hồn
Mặc ai dài
Mặc ai tròn
Người khác với vật bởi còn cội tâm
Tôi ru trằn trọc rì rầm
Trằn trọc vẫn thức với lỗi lầm hỏi tôi...
TỰ HỌA SAU CÙNG
Hì hụi cháu vẽ biếu ông Một căn nhà phong thủy Chu tước thoải bờ sông Vườn rừng sau huyền vũ.
Bàn này ông ngồi thảo chữ Võng này bà hát hoa sen Ngoài thềm vầng trăng xanh gió Chuyền tay chữ hát xuống thuyền.
Bến sông cháu bắc cầu tiên Bà khỏi lội đò sang chợ Vườn rừng bao nhiêu là hoa cỏ Ông bà hái thỏa tặng nhau.
CUỐI RU
Cuối ru với gió của tôi Hanh heo phố cổ Hưu ngồi quạnh hiu Đèn vàng hắt bóng xiêu xiêu Sáng mờ mờ gọi Tay khêu bấc buồn Cuối ru ẩn hiện trong hồn Giăng tơ từng sợi để bồn chồn lo Cuối ru chợt nhớ bến đò Mắt thơ thẩn đợi Một bờ nắng lên Điệu vần ru lội triền miên Kinh thành ngách ngõ những miền đất yêu Quên bữa sáng Bỏ bữa chiều Đầu moi những hạt tín điều ra ăn Cố nhai hết những băn khoăn Trong đêm thao thức Ngày nằm chiêm bao Sống không nuôi một ước ao Xem ra thân xác tầm phào xác thân Thở than nghe tiếng tri âm Vọng về từ thuở muông cầm xa xưa Tôi ơi Tôi có đâu ngờ Mình tìm mình mãi Mình chờ mình thôi.
Và tôi không buồn,không vui Bước chầm chậm dưới một trời mưa mau Mặt kinh thành sáng làu làu Tắm mưa trẻ nắm tay nhau làm rồng Tôi đi về phía bến sông Thân lau góp bắc cầu vồng qua vai Trong gió ai đó thở dài Tiếc ư ? Đành chuộc một vài câu ru...
ĐÁM CƯỚI BẠC
Xin trời đất linh thiêng Nhận chúng con một bái Sau bão giông là mưa thuận gió hòa Sau lũ lụt là đồng xanh trái chin Ba mươi năm dài hay ngắn Đầm ấm một lương duyên?
Xin mẹ cha cô bác Xin những ai ba mươi năm trước Dự mừng hôn lễ chúng tôi Nay đã về trời làm gió làm mưa Nhận chúng tôi một bái Lời trăm năm thắm nửa đoạn đường.
Xin hồn con tội nghiệp mẹ cha nghèo Vội vàng giã biệt Xin mái nhà của cha giột nát Một đàn con lợp không xong Hư không hỡi hư không Bái này còn ân hận mãi.
Xin bạn bè xa ngoái lại Xin bạn bè gần đừng đi Ba mươi năm tưởng mới hôm qua Hôi hổi bàn tay tình bạn Đá vàng hoạn nạn hoan ca Bái này xin tình nhận.
Còn bái ngũ chúng tôi tạ nhau Ba mươi năm ta lại lễ tơ hồng Vẫn xinh đẹp là em ngày ấy Vẫn đấng nam nhi là anh ngày ấy Con cháu ta nếp tẻ một sân đời Nào cho anh một nụ hôn lửa cháy.
Đám cưới cổ đổ rượu nàng Vân Đám cưới tân ba tầng rượu chát Chúng mình cưới nhau Chỉ có trà đào và quy gai quy xốp Thuốc là điếu vấn sợi vàng Và tiếng máy bay địch đã bay xa.
Em chưa một lần làm hoàng hậu Khăn đóng áo dài thêu Ai đó tặng đôi gối cưới Chim câu quấn quýt đến bây giờ Bạn bè tặng rất nhiều thơ Vần điệu một đời rơi nước mắt.
Ba mươi năm em vẫn em chân chất Rượu làng Vân em rót mời anh Ly rượu chát anh mừng mình Vui gì mà em đẹp thế ? Ba mươi năm vẫn hôn nồng nàn thế ? Đám cưới cổ bỗng nhiên tân.
Em nhận tất cả những lời mừng Rồi trả lời mừng từng người một Nhờ giữ dùm cho hai mươi năm sau Trong đám cưới vàng Em xin nhận lại Đeo cổ tình một chiếc kiềng yêu.
Đêm ấy anh mơ thấy đám cưới vàng Em làm hoàng hậu Gót hài thơ thẩn chờ ai Anh giật mình gọi tỉnh Em cười trong tiếng trách yêu Rượu làng Vân say lịm...
VIẾT TRÊN GIƯỜNG BỆNH 1 Lời phỉ phui anh chưa định viết Cho mai sau về cuộc đời mình Giấc ngủ bệnh hỏa thiêu thân xác Thân em dâng một sông tình
Biển vô cảm chìa ngàn tay sóng Đón tro đời một thời yêu Em trói sóng lời ru mềm lắm Mơ hồ buồn sóng lặng về khơi
Đã thề yêu nhau trọn đời Đời đã trọn đâu mà trốn Vú tình còn sữa nuôi con
Câu ru nhập xác hóa hồn Mở mắt Em rạng ngời gương nguyệt
2
Kìa sao gương nguyệt lại mưa Trong nhạt nhòa đã ló ra nắng trời Nhện buồn sao chửa giăng vui Chấu chưa cắn hết những lời tro than
Tình yêu chưa đứt sợi đàn Tay thịt vẫn nắm mát bàn tay da Tay da nào chịu rời xa Tay thịt chong mắt thiết tha khấn thầm
Tai tri kỷ,mắt tri âm Tình yêu đắng ngọt từng vần thơ buông Xin đừng thảng dại thìa thương
Ngoài trời nắng vãi đầy vườn giọt hoa Giọt nào cho cuộc tình ta Để khi tắt nắng ta ra nhặt về.
BNN
Nguồn: Rút từ tập Nguyễn Nguyên Bẩy – Thơ. NXB Văn học, 2010.
|