KHOẢNG LẶNG
Trong phòng mổ những giây nín thở
Ở ngoài kia những phút mong chờ
Đường dao mổ giữa bờ sống chết
Khoảng lặng nào để bớt bơ vơ!
MƯA THỊ TRẤN
Mưa giăng thị trấn vô thường
Cho xuân thêm nụ người thương lấy người
Trăng Trường Thi vỗ sóng đời
Tình quê tha thiết ru hời nao nao
Bây giờ phố xá lao xao
Dòng thơ tứ hữu lẫn vào trong trăng
Người xưa khuất bóng xa xăm
Nắng mưa nhân thế thôi đành phôi pha
Kiếp người bọt trắng khơi xa
Phận như cánh mỏng đường tà còn chi
Vẫn là lối cũ người đi
Một mình lặng lẽ cầm thi họa buồn
Mưa giăng thị trấn vấn vương
Hồng trong đôi má người thương ráng chiều
Nghiêng tay hứng giọt nét yêu
Mùa xuân đã đến diễm kiều phố xưa!
BẠN CŨ
Bây giờ bạn đã làm quan
Còn tôi như ánh nắng tàn trong mưa
Thương nhau đừng có a dua
Đường trần vinh nhục bốn mùa ngược xuôi
Thơ tôi, bạn đã đọc rồi
Một nguồn ngây dại cõi người cõi ma
Tôi đi về phía phong ba
Đời là thế đấy cười khà như không
Trở về trường cũ mà trông
Bạn bè ơi, chỉ thấy lòng trống hoang
Bao năm người mất người còn
Dốc đời thăm thẳm lối mòn rộng hơn
Gẫm từ gốc rạ mà nên
Tình người muôn thuở vượt trên tầm thường
Mưa giăng lạc nẻo giọt buồn
Đục trong rất thực tận cùng bạn ơi!
VỀ QUÊ
Ra giêng biêng biếc ngút dòng
Hồn nhiên cây lúa xanh trong mắt cười
Về quê nghe tiếng à ơi
Nao nao nhớ mẹ chiếc nôi thành người
Câu thơ trôi giữa biển đời
Bâng khuâng nỗi nhớ bồi hồi nỗi mong
Tôi đem tình đất mà hong
Đồng quê có mẹ dòng sông có nguồn!
Tác giả gửi www.trieuxuan.info
|