Cuối cùng
Cuối cùng em đã lớn lên
Cuối cung bấc đã khêu đèn sáng trăng
Cuối cùng thì lá cũng xanh
Rằng me chua chát xin đành chát chua
Cuối cùng hoa đã nở hoa
Cuối cùng trái ủ trong vò lên men
Cuối cùng gió đã mang tên
Rằng đem bão tố mà đền phong ba
Cuối cùng em đã đi qua
Cuối cùng cỏ cũng thành bờ tóc tiên
Cuối cùng giọt nắng bừng lên
Rằng chim còn biết hót tìm đến nhau
Cuối cùng em đã làm dâu
Cuối cùng anh lại đến sau... Cuối cùng...
NTV.
Nguồn: Báo Văn Nghệ ngày 19-5-1992
Một năm có mười hai tháng
Một năm có mười hai tháng
Tháng nào anh cũng vắng em
Tầm tầm mưa bụi tháng giêng
Tóc em đính cườm đi hội
Nhớ ôi lần đầu bối rối
Trước người lúng liếng dao cau
Làng em kề bên sông Cầu
Dòng sông bốn mùa mở gió
Nhớ ôi chùm hoa gạo đỏ
Màu son chạm với tuổi mình
Sao em không trả lời anh
Đường về vòng qua Quán Dốc
Tránh thôi kẻo không gặp mặt
Em chào: Anh lấy vợ đi
Xoè tay anh bấm hàng giờ
Một, chạp, giêng, hai, ba, bốn
Cả năm có mười hai tháng
Tháng nào anh cũng vắng em
Anh không bán được ưu phiền
Nên đành với tình dan díu
Bỗng nghe sấm rền tháng sau
Dòng sông vẫy gọi nhau về
Tương tư như dải sương mờ
Giăng ngang nẻo dâu tháng chạp
Chiều qua anh nghe em hát:
Người ơi, người ở đừng về.
NTV.
Rút từ tập thơ Một năm có mười hai tháng. Nguyễn Trọng Văn. NXB Lao động - 2001 |