Tú Xương THƯƠNG VỢ
Quanh năm buôn bán ở mom sông, Nuôi đủ năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng, Eo sèo mặt nước buổi đò đông.
Một duyên hai nợ âu đành phận Năm nắng mười mưa dám quản công. Cha mẹ thói đời ăn ở bạc, Có chồng hờ hững cũng như không.
Hữu Loan
MÀU TÍM HOA SIM
Nàng có ba người anh đi bộ đội Những em nàng Có em chưa biết nói Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân xa gia đ́nh Yêu nàng như tình yêu em gái Ngày hợp hôn nàng không đ̣i may áo mới Tôi mặc đồ quân nhân Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân Nàng cười xinh xinh bên anh chàng độc đáo
Tôi ở đơn vị về Cưới nhau xong là đi Từ chiến khu xa Nhớ về ái ngại Lấy chồng thời chiến chinh Mấy người đi trở lại Lỡ khi mình không về thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê...
Nhưng không chết Người trai khói lửa Mà chết Người gái nhỏ hậu phương Tôi về không gặp nàng Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối Chiếc bình hoa ngày cưới thành bình hương tàn lạnh vây quanh.
Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói không được trông nhau một lần Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím áo nàng màu tím hoa sim Ngày xưa đèn khuya bóng nhỏ Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa...
Một chiều rừng mưa Ba người anh từ chiến trường Đông Bắc Biết tin em gái mất trước tin em lấy chồng Gió sớm thu về rờn rợn nước sông Đứa em nhỏ lớn lên Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí.
Chiều hành quân Qua những đồi sim những đồi hoa sim dài trong chiều không hết Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt nhìn áo rách vai Tôi hát trong màu hoa (áo anh sứt chỉ đường tà Vợ anh đã mất, mẹ già chưa khâu...)
Khương Hữu Dụng
NHỚ
Em luôn miệng cằn nhằn Kêu mưa rồi trách nắng Ước gì em đi vắng Ðược một ngày yên thân
Em vĩnh viễn ra đi Mênh mong nhà lạnh vắng Ước gì nghe em mắng Vui tiếng em cằn nhằn
Hoàng Phủ Ngọc Tường
DÙ NĂM DÙ THÁNG
Anh hái cành phù dung trắng Cho em niềm vui cầm tay Màu hoa như màu ánh nắng Buổi chiều chợt tím không hay
Nhìn hoa bâng khuâng anh nói Mới thôi mà đã một ngày. Ruộng cấy ta mong cơn mưa Ruộng gặt ta mong ngọn nắng
Chăm lo cánh đồng tình yêu Anh đếm từng vầng trăng sáng Thiết tha anh nói cùng trăng Mới thôi đã tròn một tháng.
Mùa xuân lên đồi cỏ thơm Mùa hạ nhìn trời mây khói Mây tím chân cầu tím núi Đông xa ngày trắng mưa dầm Nhìn trời ngẩn ngơ anh nói Mới thôi mà đã một năm.
Sẽ đến một ngày trắng tóc Nhưng lòng anh vẫn không nguôi Thời gian sao mà xuẩn ngốc Mới thôi đã một đời người.
Dù năm dù tháng em ơi Tim anh chỉ đập một đời Nhưng trái tim mang vĩnh cửu Trong từng giọt máu đỏ tươi.
Cầm Vĩnh Ui
NHỚ VỢ
Tôi nhớ vợ tôi lắm Xin được về hai ngày Nhà tôi ở Mường Lay Có con sông Nậm Rốm Ngày kia tôi sẽ đến Lại cầm súng được ngay Tôi càng bắn đúng Tây Vì tay có hơi vợ Cho tôi đi, đừng sợ Tôi không chết được đâu Vì vợ tôi lúc nào cũng mong chồng mạnh khỏe Cho tôi đi, anh nhé về ôm vợ hai đêm Vợ tôi nó sẽ khen chồng em nên người giỏi Ngày kia tôi về tới Được đi đánh cái đồn Hay được đi chống càn Là thế nào cũng thắng Nếu có được trên tặng cho một cái bằng khen Tôi sẽ dọc đôi liền Gửi cho vợ một nửa
Nguyễn Sĩ Đại
YÊU NHAU LÀ THƯƠNG NHỚ THẾ NÀY SAO
Anh có em, anh quen có em rồi Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn
Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng Phố vẫn phố người đi như nước chảy Anh chẳng biết rẽ lối nào cho phải Thôi đành về... Trang sách lại buồn hơn.
Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đen Bờ vai trắng như còn rung nhịp thở Nếu em biết nỗi niềm ta mong nhớ Có hóa thành cô Tấm để kề bên?
Bạn đôi lần thoáng nhắc tên em Anh mấy lượt toan theo đường lông ngỗng Anh đã thấy xa nhau ngày hóa tháng Em làm sao qua được biệt ly này.
Câu thơ anh, em không thể cầm tay Nên giai điệu lại dội về thảng thốt Đám mây kéo những chân trời sốt ruột Yêu nhau là thương nhớ thế này sao?
Thuận Hữu
NHỮNG PHÚT XAO LÒNG
Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu (Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn Và cảm thấy mình như người có lỗi (Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)
Mà có trách chi những phút xao lòng Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ Đừng có trách chi những phút xao lòng…
Nguyễn Khoa Điềm
CÓ MỘT NGÀY
Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ
Em sẽ có cái cười
Bằng ánh sáng của cái hôn khác
Có nỗi buồn
Bằng mùa mưa khác
Những buồn vui anh không có được bao giờ…
Em tràn đầy hạnh phúc
Ngày em không yêu anh
Ngày em rời mái nhà xưa cũ ấy
Và chiếc áo sờn vai ấy
Anh từng hôn lên nỗi khó nhọc hàng ngày
Em xóa mình đi
Bằng chiếc khăn màu thơm ngát
Cái ngày đó
Anh sẽ bắt đầu
Với anh
Bằng bước chân ngày đón em
Anh một chàng trai
Với màu tóc khác
Riêng năm tháng cuộc đời
Thì vẫn như xưa…
Lưu Quang Vũ
THƠ VIẾT CHO QUỲNH TRÊN MÁY BAY
Có phải vì mười lăm năm yêu anh Trái tim em đã mệt Cô gái bướng bỉnh Cô gái hay cười ngày xưa Mẹ của các con anh Một tháng nay nằm viện Chiếc giường trắng vách tường cũng trắng Một mình em với giấc ngủ chập chờn Thương trái tim nhiều vất vả lo buồn Trái tim lỡ yêu người trai phiêu bạt Luôn mắc nợ những chuyến đi những giấc mơ điên rồ những ngọn lửa không có thật Vẫn là gã trai nông nổi của em Người chồng đoảng của em
15 mùa hè chói lọi 15 mùa đông dài Người yêu ơi Có nhịp tim nào buồn khổ vì anh Thôi đừng buồn nữa đừng lo phiền Rồi em sẽ khỏe lên Em phải khoẻ lên Bởi ta còn rất nhiều dặm đường phải đi Nhiều việc phải làm nhiều biển xa phải tới Mùa hè náo động dưới kia Tiếng ve trong vườn nắng Và sau đê sông Hồng nước lớn Đỏ phập phồng như một trái tim đau Từ nơi xa anh vội về với em Chiếc máy bay bay dọc sông Hồng Hà Nội sau những đám mây Anh dõi tìm đâu giữa chấm xanh nào Có căn phòng bệnh viện nơi em ở
Trái tim anh trong ngực em rồi đó Hãy giữ gìn cho anh Đêm hãy mơ những giấc mơ lành Ngày yên tĩnh như anh luôn ở cạnh Ta chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất Vở kịch lớn bài thơ hay nhất Dành cho em chưa kịp viết tặng em Tấm màn nhung đỏ thắm Mới bắt đầu kéo lên Những ngọn nến lung linh quanh giá nhạc Bao nỗi khổ niềm yêu thành tiếng hát Trái tim hãy vì anh mà khoẻ mạnh Trái tim của mùa hè tổ ấm chở che anh
7/5/1988
Nguyễn Duy
VỢ ƠI
Khi trong túi có mấy đồng ngọ nguậy
Ta chạy rông như gì nhỉ - quên đời
Lúc xơ xác bờm xơm từng sợi tóc
Đói lả mò về
Cơm đâu
Vợ ơi…
Và tao tác bạn bè cơn hoạn nạn
Đòn du côn tóe máu tâm hồn
Và tung tóe cả bướm vàng bướm trắng
Móc họng mửa ra cầu vồng bảy sắc
Vợ dìu ta
Từng bậc
Thang mòn
Đêm huyền ảo một kinh kỳ se lạnh
Một mình ta cô quạnh giữa muôn người
Mặt sông lạ gợn nếp nhăn đuôi mắt
Bủn rủn buồn
Ta thầm kêu
Vợ ơi…
(Praha,7-1990 – Hà Nội,12-1990)
Nguồn: vanvn.net |