Chương VIII
1
Giữa ngày Quốc khánh, Bác vội ra đi
Hành lý mang theo: một đôi dép cao su mòn, một bộ quần ka-ki bạc,
Như ngày xưa trên đường công tác
Rất nhẹ nhàng, nên Bác rất khoan thai.
Bác cầm tay thăm hỏi từng người
Hôn các cháu nhi đồng, chuyện trò cùng các cụ,
Mái tóc bạc... sao mà thương mà nhớ
Hoa tiễn đưa ơi thắt ruột thắt lòng!
Bác xắn quần, lội ruộng băng đồng
Tháng chín mưa nhiều, Bác cùng dân đắp đê chắn lũ.
Kìa bóng Bác trắng rừng ban, đất mỏ,
Đôi dép cao su qua suối, vượt ngàn.
Bác đội mũ tai bèo, chống gậy Trường Sơn,
Miền Nam ơi! Hai lăm năm trong tim Bác,
Hai lăm năm đỏ mắt mong chờ ngày sum họp
Nên lúc ra đi là lúc Bác trở về,
Sông Bến Hải không còn là giới tuyến cách chia
Ơi Thạch Hãn! Ơi sông Hương! Ơi sông Hàn, sông Vệ!
Có nghe chăng hơi thở của Người phía vòng lá ngụy trang xạc xào rung trong gió?
Có nghe chăng tiếng bước chân Người trong rầm rập bước quân đi?
Bác là vị tư lệnh tối cao. Bác cũng là anh binh nhất, binh nhì,
Như hồi kháng chiến chín năm, Bác chia với lũ cháu con từng viên thuốc sốt,
Cùng lũ cháu con, Bác xách khẩu Bê bốn mươi lên đồn giữ chốt.
Không! Bác không vĩnh biệt chúng ta. Trong mất mát thương đau,
Bác vẫn gọi chúng ta: “Tiến lên chiến sỹ đồng bào!”
Tiến lên! Tiến lên! Ta dõi hình Người phía bóng hình cờ Đảng
Ba mươi triệu trái tim Việt Nam - ba mươi triệu trái tim Cộng sản
Ba mươi triệu trái tim con Lạc cháu Hồng
Ta dõi hình Người theo vóc tầm vỹ đại non sông.
Tiến lên! Tiến lên! Ta dõi hình Người theo từng dòng Di chúc.
Tiến lên! Tiến lên! Bác dẫn lối cho ta qua kế sách dùng binh tướng Giáp.
Ơi Người Anh Cả Của Toàn Quân, hai lăm năm xông pha trận mạc, được bao đêm có giấc ngủ yên lành?
Nhận trách nhiệm trước Đảng, trước Già Hồ, Anh dẫn dắt lớp lớp đàn em bảo toàn thế núi hình sông.
Lang sói mới bao phen tiếp vuốt nanh lang sói cũ,
Ta phải lớn lên từng ngày cho đủ sức đón nhận mọi cuộc đụng đầu lịch sử.
Từ bẫy đá hầm chông, ta có những phi đội máy bay MÍCH, những giàn tên lửa SAM
Từ những chiếc xe đạp thồ, ta đến với hàng lữ đoàn thiết giáp, xe tăng,
Ta bắt kẻ thù tự khoe khoang “thần” nọ, “rồng” kia thành dơi chuột.
Nay dù Bác đã đi xa, nhưng ánh sáng tư tưởng của Người hiển hiện trong tầm nhìn tướng Giáp
Lũ dơi chuột tác quái tác yêu sao nổi dưới vầng sáng mặt trời.
Chỗn vĩnh hằng xin Bác ngậm cười,
Vừa đánh giặc chúng con canh cho Bác tròn giấc ngủ,
Trận trước thắng to, trận sau càng thắng to hơn nữa.
Này Khe Sanh, Thành Cổ, này Biên Hòa, Phước Long,
Này Đồng Xoài hiên ngang, Sông Bé oai hùng,
Này Đường Chín sấm ran, Sơn Trà chớp giật,
Bị vây hãm giữa thiên la địa võng trong Nam, giặc cướp Mỹ lại rơi vào bát quái trận đồ ngoài Bắc
Và những Tiên Yên, Móng Cái, những Trại Cau, Cam Đường
Những Ba Vì, Tam Đảo… Yên Lãng, Sơn Dương,
Đã đào sẵn huyệt mồ cho lũ Con ma, Thần sấm
Cho lũ Pháo đài bay - lá bài chiến lược của không lực Hoa Kỳ thành những cây đuốc sống
Cháy đỏ rực bầu trời Hà Nội mười hai ngày đêm ĐIỆN BIÊN PHỦ trên không.
Miền Bắc, miền Nam chiến công nối tiếp chiến công
Chúng con dâng lên Người, chốn vĩnh hằng xin Người yên nghỉ.
2
Cả hành tinh thực sự nóng lên trong những ngày Việt Nam đánh Mỹ
Và cả hành tinh đã tìm thấy ở Việt Nam một tiếng nói chung:
Muốn “khuyến thiện”, phải biết “trừng gian”
Sẵn sàng hy sinh vì nghĩa lớn như Đức Chúa Trời, nhưng quyết không chịu bị đóng đinh trên cây thập ác.
Đường đi đã chọn rồi, nhân loại không còn đường nào khác
Diệt những con thú từng ném bom nguyên tử xuống Na-ga-da-ki, Hy-rô-si-ma,
Từng giết nhiều người để cướp mỏ đồng của Chi-lê, mỏ bạc của Ác-hen-ti-na,
Mỏ vàng, mỏ kim cương ở Nam Phi, mỏ dầu ở I-rắc, I-ran, Cô-oét.
Mỏ chì kẽm, mỏ nhôm, kèn, mỏ than, mỏ sắt…
Đâu ngửi thấy mùi tiền, là đế quốc Mỹ nhào vào “khai hóa văn minh”.
Vùng lên! Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian
Vùng lên! Không để cho lương tâm loài người mỗi ngày thêm băng hoại,
Mở thêm nhiều trận Điện Biên trên thế giới,
Kìa ngay giữa lòng nước Mỹ lửa hận cũng đã sục sôi,
Thành “tiếng hát anh vang mọ nơi, chân lý tỏa sáng ngời”
Tóa sáng ngời từ ngọn lửa tự thiêu của Mô-rít-xơn trên bờ sông Pơ-tô-mác,
Của tín đồ đạo Gia-tô trước trụ sở hội đồng Liên Hợp quốc,
Của những cuộc biểu tình hàng chục vạn người giữa thủ đô Oa-sinh-tơn,
Những cuộc biểu dương lực lượng đốt hình nộm tổng thống Mỹ của tổ chức sinh viên.
Lửa gọi lửa lan tràn thành biển lửa
Thành lửa Điện Biên cháy giữa lòng nước Mỹ,
Điện Biien Phi-la-đen-pi, Điện Biên Đi-tơ-roi, Điện Biên Si-ca-gô,
Điện Biên vùng sông Mít-xit-xi-pi, Điện Biên Ca-li-phooc-nia, Điện Biên Hô-li-út,
Điện Biên Xăng-phơ-răng-xi-cô, Điện Biên Tếch-dát…
Nơi đâu trên đất Mỹ con người còn biết phẩm giá con người, thì nơi đó có Điện Biên.
Điện Biên trong lòng nước Mỹ, Điện Biên trên khắp hành tinh, hòa nhịp làn sóng tổng tiến công ở Việt Nam
Đẩy bọn lái súng Hoa Ký vào ngõ cụt
Lũ đầu sỏ sói lang bị gọi đúng tên, bị vạch rõ mặt,
Ních xơn hồn xiêu phách lạc, Ma-na-ma-ra run sợ cuống cuồng,
Bân-cơ, Oét-mo-len, A-bơ-ram táng đởm kinh hồn,
Giữa ba sáu chước, chước chuồn là thượng sách!
3
Đế quốc Mỹ đã bỏ của chạy lấy người, nhưng sông Bến Hải vẫn chưa lành vết thương chia cắt
Cái thây ma “Chính phủ cộng hòa” vẫn tiếp tục con đường bán nước buôn dân
Nắm trong tay nửa triệu chiến binh đủ cả hải, lục, không quân
Với giặc Mỹ, chúng vẫn cúc cung: “ăn cơm chúa, dốc lòng thờ chúa”,
Vẫn nuôi tham vọng: rạch đôi sơn hà, một phương hùng cứ
Ngang nhiên phá hoại Hiệp định Pa-ri, thẳng tay đàn áp những ai đòi hiệp thương thống nhất nước nhà
Miễn rằng quan thầy Mỹ còn cho nhiều vũ khí, đô la.
Ôi Việt Nam! Con đường chiến đấu vì độc lập, tự do, thống nhất nước nhà vẫn chưa đi tới đích.
Ta còn đánh Mỹ kể cả khi bóng dáng tên giặc Mỹ cuối cùng ở phía phương trời xa khuất.
Mỗi một người đã đội trên đầu mấy tạ bom, thì thêm ít nữa há sờn lòng,
“Thề cứu lấy nước nhà, thề hy sinh đến cùng”.
Tiến lên! Tiến lên! Ơi lớp lớp đàn em của bậc anh hùng – tướng Giáp
Anh luôn ở bên ta mọi nẻo đường trận mạc
Và lúc này Anh đã gọi ta vượt truông nhà Hồ, vượt sông Thạch Hãn, vượt phá Tam Giang.
Hãy nhanh tay cứu lấy những trẻ thơ ra khỏi bầu trời chất độc da cam,
Cứu lấy những thiếu nữ trắng trong ra khỏi cõi dâm ô trụy lạc,
Cứu mẹ cứu cha ra khỏi hàng rào điện tử Ma-na-ma-ra, ra khỏi Côn Đảo ngục tù roi đòn kìm kẹp.
Kìa! Anh đã gọi ta phía đèo Hải Vân, phía bến sông Hàn,
Phía ruộng muối Sa Huỳnh, phía vườn dừa Tam Quan,
Phía Chư Giang Sin ngút ngàn, phía Đăk-rông thác lũ,
Phía Thất Sơn mưa nguồn, phía Vũng Tàu chớp bể.
Ta gặp lại trên đường lão du kích Ba Tơ thuở trước, anh bộ đội đâm lê núi Thành năm xưa,
Ta gặp lại cậu Tám, chú Mười, cô Sáu, dì Ba,
Ta gặp lại anh Trỗi, chị Quyên, anh Đang, chị Sứ
Những con người bình thường đã có phút giờ làm nên lịch sử.
Tất cả vẫn nguyên lành lẫm liệt, trẻ trung
Cùng lớp lớp đàn em kết thành đội ngũ điệp trùng
Và thần tốc! Thần tốc! Tướng Giáp đã lệnh truyền: Thần tốc!
Bọn bù nhìn chạy đi đâu? Lưới trời đâu dễ lọt
Năm đạo hùng binh – năm cánh sao vàng.
Tiến về Sài Gòn! Tiến về Sài Gòn!
Những lữ đoàn xe tăng, những trung đoàn thiết giáp,
Những giàn tên lửa Ca-chiu-sa chói ngời, chói ngời những nòng đại bác,
Những phi đội máy bay xuất quỷ nhập thần.
Tiến về Sài Gòn! Tiến về Sài Gòn!
Đây là cuộc ra quân cả nước
Mười bốn triệu đồng bào Miền Nam, mười sáu triệu đồng bào Miền Bắc,
Đột nhập chợ Bến Thành, chiếm lĩnh trận địa cầu chữ Y,
Đánh chiếm trụ sở Bộ quốc phòng Ngụy, tòa Đại sứ Hoa Kỳ,
Đánh chiếm sở cảnh sát Đô thành, sân bay Tân Sơn Nhất,
Cắm cờ đỏ sao vàng trên nóc dinh Độc lập.
“Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” cả ba chục triệu người chung một lời ca.
Miền Nam ơi! Bác đã về đây sau những ngày đi xa
Cho chị gặp em, cho con gặp mẹ
Cho bao nhiêu người vợ đằng đẵng chờ chồng không biến thành Tô Thị
Chấm dứt ba mươi năm chiến tranh xương chất thành núi máu chảy thành sông!
HBT.
(còn tiếp)
Nguồn: Trường ca: Người anh cả của toàn quân. Tác giả: Hoàng Bình Trọng. NXB Kim Đồng, 2011. Bản điện tử vanvn.net |