LÀNG KHÓI
Một sớm nào thuyền lưa thưa bãi
cát ngàn năm cát trinh nguyên
Làng khói ư em làng khói
gặp người trong giấc lặng yên
ta biết em buồn chẳng nói
như từng dải cát choài nhanh
Sông xanh quá màu xanh đôi mắt
mưa hay sương giương một bức mành
Làng khói ư em làng khói
trên mui em hát trong lành
như dáng chiếc thuyền mảnh khảnh
theo bước ai về lanh canh
Ta đặt xóm chài nghèo nỗi nhớ
cánh buồm nào áp tận bờ mây
Làng khói ư em làng khói
niềm xuân cho cả bờ cây
ôm cả dòng sông bến nước
trẻ thơ té nước vui vầy.
1983
(Bài thơ này chưa in trong tập thơ Củi lửa)
MẦM NẮNG
Người đến cướp của con giấc ngủ
đôi mắt đau thương như một con tàu
vỡ ra vì sóng
có cái mầm sống trong mắt ấy
ở đâu đêm thao thức mẹ già?
Mẹ đừng đặt con quá nhiều hy vọng
Rồi một mai chìm vào vĩnh cửu
đại dương bao bọc cho con
Ánh sáng đáy đêm hằng giữ
như chiếc mầm của nắng trồi lên.
1983
(Bài thơ này chưa in trong tập thơ Củi lửa)
ĐÀI KỶ NIỆM
Chiều quẳng lại vách núi màu xám lạnh
bài thơ số phận
bài thơ giã từ
Đài kỷ niệm chưa một lần được dựng
chưa một lần hy sinh nhìn thấy mặt mình
đêm tối chìm đêm tối
người hề già ca vang bình minh
Ám tượng thời
những con giun ngoằn ngoèo đỉnh núi
ngoằn ngoèo tít chân trời
Đâu đó cánh đồng trải mênh mông thế kỷ
đâu đó bài ca thanh bình quặn vê biển cả
đâu đó sống núi gồ ghề con đường dài dặc
Ai bờ thác đổ
tiếng vang trong tan khoảng rừng chiều
những câu thơ lớn hơn triều đại
Ơ người lặng ngồi như bức tượng đêm.
1990
(Bài thơ này chưa in trong tập thơ Dâng mẹ)
KHÚC XUÂN
1
Trở lại tháng ngày đẹp nhất
xuân sẽ về cánh đồng gió lộng
những con sẻ nâu chiêm chiếp bên thềm
Trở lại tuổi thơ vừa đấy
trang tiểu thuyết lầu hồng vầng trăng cổ
mái nhà xiêu xiêu
vòm cây đổ đổ
tóc sắp hoa râm
âm thanh xưa còn rực
Thời gian phủ lấp đời người
tuổi trẻ mất tăm, chỉ còn tiếng vọng
còn xuân cõi vô tình
nỗi niềm ta thành nông nổi.
2
Chưa ra khỏi ngõ xuân đã hết
xuân với mình chẳng hệ lụy gì
chút vương vấn đêm qua trĩu mái hiên từng giọt
Ồ sầu chung
sầu riêng chưa thoát
vùi qua đông khu vườn nhà bên tiếng chim vừa hé
hơi ấm lên ở cuối giêng hai
Ta mang niềm xuân chất lên đầy gánh
ban mai
đường dài.
LỤC BÁT Ở BẢN GAI
1
Bản chiều dâm dấp hơi sương
mênh mang bến bãi vương vương dặm về
ánh vàng mảng núi quên mê
heo may ben bén môi kề rừng thu
phô lòng cùng mảng trăng mờ
Xa xăm lối cũ… bao giờ ư em
ngủ quên bên vụng ưu phiền.
2
Có người lặng tiếng im hơi
có người ẩn dật một đời lửa son
Trong mơ gục khóc giận hờn
giật mình ô mảnh trăng vờn trong tay
buồn tênh kìa đã chớm ngày
Một hai chiếc lá lạnh bày khóm thu
xa nồng văng vẳng lời ru
yên yên trưa vắng mẹ vừa đưa nôi.
1991
(Bài thơ này chưa in trong tập thơ Những thời đại Thanh xuân)
CỌ VÀO TA LÀ MỘT DÒNG SÔNG
Cọ vào ta là một dòng sông
dòng sông ấy chảy viền xứ sở
dòng sông ấy tự trời về đổ
Vừa nghe ngỡ chuyện xa xưa
ơi em yêu đến bao giờ
thềm xứ sở tấm thảm bằng lá đỏ
Thềm xứ sở làm bằng lá cỏ
bằng những con thuyền chở vợi dòng sông
Ơi em, yêu đến bao giờ
như dòng sông chảy viền xứ sở
cọ vào ta tựa những cuộc đời.
1983
(Bài thơ này chưa in trong tập thơ Củi lửa)
TRẮC ẨN
Hương mùa thu dậy khu vườn mùa hạ
luống cúc dại trổ hoa hanh vàng
dựng niềm thương nhớ
Chiều nhuốm lạnh ngôi nhà rêu cũ
khu vườn co bức rào thưa
kẻ hành hương nặng mùi thôn ổ
sông trơ lớp phù sa nứt nẻ
bước thấp bước cao mặt trời nhoè khói
những đứa trẻ xách từng lò quả phi lao khô
nghi ngút kéo nhau từ đồng bãi
Mình về đây cơm nóng tương nồng
ôi cánh đồng xưa cũ
mẹ yên nằm cỏ khô phủ kín
con đò xưa gác mái sông nhàu
Yên lòng sao mãi cầm cố bốn mùa phủ kín
nửa đêm tỉnh giấc
chợt mình khách lạ
chợt mình khách lạ
NIỀM VỌNG NIỆM
1
Tôi tế vọng vầng trăng đầu hạ
vừa cơn mưa mùng 8 tháng tư
để lại nền trời cao trong vời vợi
Bên cường tráng cây cầu lao vút
không dấu vết dăm ba lời cũ
đỉnh Tản Viên mây phủ
xâm xẩm duổi cánh hồng
Việc vừa hôm qua đã như hoá thạch
mọi chuyện tựa hồ số phận định đoạt
mọi chuyện tựa hồ xoay chuyển gió trời.
2
Lòng mình gửi cùng thôn dã
rơm rạ theo ta
ngày qua ngày xiết xiết
hơi lạnh đầy đầy vẻ thu chừng mãn
bông hoa không tuổi tên nằm nép bờ quê
con thuyền phơi mờ nắng hanh sau mùa lũ
em gái quê rút rơm tất tả bữa chiều
đường làng um tùm cây dương xỉ
mẹ vừa đám hỏi trở về ngậm miếng trầu cay
Ôi tết Trung nguyên, chẳng có gì dâng Người
ngoài giọt trăng giữa trời trong vắt.
3
Hẹn với nhà sư, nhà sư nhỡ hẹn
tuần đông chí đóng cửa ở nhà
trang sách đọc dở, hôm sau bụi phủ trắng
Sương móc đẽo gọt mòn mỏi
ngã bệnh nằm bệt
dời núi sáu năm, cước khí vẫn theo mình
Đời người thấm thoắt
đời người hiu hắt
Người nhà báo tin việc xây cất mộ
nhớ mẹ cha nằm quạnh quẽ cánh đồng quê cũ
nhớ tuổi thơ dạn dày giá rét
người thân, người thân tản mát bên trời
Bái vọng sườn tây nghiêng tuần trăng khuyết
cố gượng sa sầm chiều lạnh
trang giấy chẳng giúp gì
nỗi lòng cuồn cuộn tựa gió không biết từ đâu
tràn lan trên đất.
4
Mơ trở về cánh đồng vụ cấy trồng áp Tết
đụn khói và lũ trẻ
lo toan cuối năm dồn gương mặt
Tôi theo cậu bé băng qua những bờ ruộng ướt
ngôi nhà mờ sương
lùm cây mờ sương
đụn rơm trên đồng dựng tượng đài mùa vụ
tượng đài người nông dân xao xác bao thế kỷ
Tôi theo cậu bé băng qua đoạn mương đầy nước
mùa xuân mương nước
mùa xuân đất ải
mùa xuân những đống tro trên bãi cỏ ngái nồng mùi khói
Tôi vừa qua giấc mơ theo cậu bé gặp lại mùa xuân của mình.
5
Cuối chiều đốt trầm gây lại niềm thanh tĩnh
đỉnh hương nghi ngút niềm trần tục
Mối tâm sự ngày một dày đặc rậm rạp
đang ở giữa mùa xuân lòng ngổn ngang bề bộn
Đời người chẳng mấy
gió thổi phất bức rèm mỏng mảnh
ôm hận thời nào cũng có
tóc bạc chẳng chừa ai
Mang mối cảm hoài người xưa đang bay dần về phía cửa sổ
dằng dặc nỗi niềm kéo dọc thế gian.
6
Giấc mơ gần nhất
tôi mơ về núi đồi
những người quen cũ, những ngôi nhà lúp xúp
nghèo nàn và ân tình
Lặng lẽ theo lối mòn ghập ghềnh thung lũng
qua nghĩa địa dân bản, qua nghĩa địa công trường
buồn nẫu ruột bên đường bụi hoa hoang dại
mùa xuân nở trắng
đám trinh nữ trải dài
vắng lặng hanh hao ngày xuân ra tết
Xứ sở ngang qua đời tôi
mỗi lần hiện trong mơ, lòng không yên ổn
sáng dậy đầm nước mắt
Nhớ giao thừa đón xuân mới tới
tôi ngước lễ tế trời
đêm mịt mùng xóm bản
7
Sông Nhuệ cuối đông sương khói lan tràn khắp
những chóp nhà, đụn cây, dòng người tuôn không dứt
Sách vở chất chồng
người như người bạn cũ
rũ lớp bụi thời gian, trở lại
ngọn lửa lộ dưới màu ố vàng
Ôi những gì quên lãng
những gì chợt thấy
bạn cũ
lối xưa
gió lật những quả đồi xơ xớp
Ngọn lửa, vâng, ngọn lửa
niềm tin hiện đỉnh núi ban mai nào đấy
có lẽ lòng mình đã thời gian bụi phủ
Ô con thuyền không mui từ bao giờ lặng lẽ
sông Nhuệ cuối đông nặng chở điều gì.
8
Giấc mộng còn đây, người anh hùng về đâu
khoảng trời nguyên xưa mây chất chồng chiều xuống
Đêm mênh mông san sát bầu tâm sự
tiếng chim khuya nhắc mình thời vận
thời vận
thời vận
thời vận.
DKM.
(còn tiếp)
Nguồn: Tựa cửa. Thơ Dương Kiều Minh |