Mười Năm
Biết nhau từ thuở dại khờ
Giờ đây cát bụi đã mờ mắt trong
Nhánh hồng em chiết bên sông
Đã mười xuân rụng mười bông hoa cười
Con chim bạc má già rồi
Mỏ vàng đã nhạt hết lời thơ xanh
Còn gì nữa ở lều tranh
Ở lòng em, ở lòng anh còn gì?
Tương phùng là để biệt ly
Biệt ly là một người đi qua lòng
Giờ đây em đã sang sông
Anh nhìn khói sóng ngỡ trông mây đèo
Mười năm mới hiểu tình yêu
Một nguồn hương nhẹ mây chiều gió đưa
Những Cánh Thơ Vàng
Đời tôi, em hỏi làm chi
Đời tôi là chuyến tầu đi không người
Sông trần bao ngả ngược xuôi
Đã vắng cái bến lại dài con sông
Tình tôi, em hỏi làm chi
Tình muôn ngàn lối, tôi đi một mình
Một mình dốc chén ly sinh
Men ngây ngất mãi, lòng mênh mông buồn
Duyên tôi, em hỏi làm chi
Mây nằm trái hướng, gió đi sai chiều
Nước bèo nào được bao nhiêu
Tuy giàu gặp gỡ nhưng nghèo yêu thương
Lòng tôi, em hỏi làm chi
Lòng rồ dại ấy còn gì nữa đâu
Hình như nó chết từ lâu
Bởi thương, bởi nhớ, bởi sầu, bởi vui
Thơ tôi, em hỏi làm chi
Một nguồn hương dại đi về ngẩn ngơ
Thơ người là trái chín vừa
Thơ tôi là trái không mùa, không tên
Kìa em! đừng hỏi nữa em
Chim lồng đã vụt theo lên gió ngàn
Rung lòng, lá động, chiều tan
Nhặt đi em! cánh thơ vàng đang rơi
Mộng Uống Rượu Với Tản Đà
Cụ hâm rượu nữa đi thôi
Be này đã cạn hết rồi còn đâu!
Rồi lên ta uống với nhau
Rót đau lòng ấy vào đau lòng này...
- Say đâu! lòng chưa được đầy
Nỗi đau nhân thế, thì say nỗi gì?
Đường xa ư cụ? Quản chi
Đi gần hạnh phúc là đi xa đường
- Tôi là nắng, cụ là sương
Tôi bừng dậy sáng, cụ nương bóng chiều
Gió sương tóc cụ đã nhiều
Lòng sao nặng mãi bao nhiêu khối tình?
Mắt tinh, môi thắm đầu xanh
Đời tôi trăm thác nghìn ghềnh còn đi
Có gì thắm thía say mê
Lòng chưa tê tái, chưa tê tái đời
- Rót đi, rót... rót đi thôi
Rót cho tôi cả năm mươi tuổi đầu
Nguồn đau cứ rót cho nhau
Lời say sưa mới là câu chân tình
Lưu Biệt
thôi thế anh về yên xóm cỏ
xứ nghèo đã cỗi gốc yêu thương
nhớ nhau vẩy bút làm mưa gió
cho đống xương đời được nở hương
thôi thế anh về yên xóm cỏ
ngoài kia thiên hạ bụi đang lên
xá gì khi thép còn hơi lửa
còn cần nước mắt để tôi thêm
thôi thế anh về yên xóm cỏ
có buồn khêu lại ngọn tàn đăng
chứ tôi bệnh trẻ không than thở
với chiếc đầu lâu chẳng nói năng
thôi thế anh về, tôi đi đây
cây nào có gió không thèm lay
chim nào có cánh không thèm bay
lòng nào có máu không thèm say
tôi đi thực đấy! dù gian khổ
đời có như người lính bị thương
một tối rùng mình lau máu ró
cũng không khép mắt đóng sa trường
tôi đi đã biết lúc quay về
bóng dáng tôi xưa sẽ nặng nề
bên mẹ già tôi lau mắt lệ
thương tôi vạt áo đụp còn che
thôi đợi mùa nao trái chín lành
tóc này về rúc với râu anh
bấy giờ hắt toẹt ba chung rượu
cười để tâm tình thuở tóc xanh
1939
Thơ Không Có Tên
có những bài thơ không có tên
không lời vì chẳng muốn người xem
vần reo theo mắt chân rung nhạc
xô xát trong lòng bão táp lên
có những bài thơ như rối tơ
đời không lời tiếng để cho vừa
dẫu muôn dòng chữ nghìn trang giấy
lòng để làm sao đắp được bờ
thì đấy là thơ riêng tặng nhau
không gian khoảnh khắc vạn muôn mầu
thời gian khoảnh khắc như vô tận
bắc cả thiên thu một nhịp cầu
Rau Tần
mưa bay trắng lá rau tần
thuyền ai bốc khói xa dần bến mưa ....
có người về khép song thưa
để rêu ngõ trúc tương tư lá vàng
* Bài thơ xuất hiện trên Tiểu thuyết thứ bảy, tên là "Ngõ trúc"... Chỉ có bốn câu nhưng đã gây được sự chú ý của người đọc yêu thơ vì ý tứ và hình ảnh sắc nét...
Năm 1986 tác giả đổi thành "Rau tần" và dùng làm tên cho cả tập thơ của mình. Nhưng, trong sổ tay của rất nhiều người yêu thơ, bài thơ mang tên Thu.
Tương Tư
phải đây mùa nhớ thương nhau
chim ngoài ngọn gió hoa đầu cành mưa
biết yêu thì khổ có thừa
hình dung một thoáng tương tư chín chiều
xa nhau gió ít lạnh nhiều
lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh
bóng đơn đi giữa kinh thành
nhìn duyên thiên hạ nghe tình người ta
đêm về hương ngát bên hoa
tỉnh ra thì lại vần là chiêm bao
KHI ĐÃ VỀ CHIỀU
Mờ mờ mưa tưới vườn dưa
Mưa thưa trong nắng mờ mờ chiều nay
Lòng say rốc nốt chén say,
Bỗng dưng tôi nhớ một ngày cùng ai
Một ngày lòng ấy lòng tôi
Bên sông chia xẻ những lời tri âm
Người là một kiếp thi nhân
Tóc tơ nhuộm đã mấy lần bể dâu
Nhà người tôi nhớ như đâu
Lạnh lùng bên mấy hàng cau lạnh lùng
Hồn thơ về ẩn bụi hồng
Quyền vàng tóc bạc nằm chung một lều
Có đàn con trẻ nheo nheo
Có dăm món nợ eo sèo bên tai
Chừng lâu rượu chẳng về chai
Nhện giăng giá bút một vài đường tơ
Nghiên son lớp lớp bụi mờ
Mọt ôn tờ lại từng tờ cổ thi
Chạnh lòng tôi nghĩ mai kia
Chim ham sương gió quên khi chim già
Nhìn tôi người bỗng cười khà
Đời là thế ấy... ta là thế thôi
Tôi giờ ngược ngược xuôi xuôi
Rót vào lòng khắp tình người thế gian
Chiều nay, chiều dệt mưa vàng
Tôi buồn trông ánh nắng tàn trong mưa
KHÓC TẢN ĐÀ
Đêm kia sao rụng trên trời
Cõi trần lạnh lẽo mất người bạn thơ
Nước non này mảnh dư đồ
Mà hồn non nước bây giờ ở đâu?
Lấy gì, trời đổi cho nhau
Người sương gió nhuộm mái đầu bấy nay?
Bao lâu tỉnh tỉnh say say
Say say tỉnh tỉnh lần này mà thôi
Chiều nay tám chín phương trời
Muôn ngàn người có một người đi qua
Dở dang này những ngày xưa:
“Người non nước hẹn thế cờ nước non
Khối tình lớn , khối tình con
Khối tình bóp méo vo tròn lại nguyên...”
Lòng thơ lấy rượu làm duyên
Hồn thơ xuôi ngược con thuyền “An nam”
Não nùng chớp bể mưa ngàn
Thuyền nan hờn sóng thuyền nan trở về
Mai mai, mốt mốt, kia kia
Cảnh rầu rĩ cảnh, lòng tê tái lòng
Hôm nao vút cánh chim hồng
Mình không thẹn bóng, bóng không thẹn mình
Giờ sao thui thủi gia đình
Rượu cay càng gửi bất bình càng cay
Mịt mù nam, bắc, đông, tây
Đã đầy mộng lớn đã đầy mộng con
Còn gì là tấm lòng son?
Thân tàn một kiếp chí mòn bốn phương
Rồi gió sương trả gió sương
Nét thơ xóa “sổ đoạn trường” ra đi
Giờ đây kẻ ở người về
Thương nhau tôi biết lấy gì khóc nhau
Lệ lòng tôi hết từ lâu
Gạn lòng gọi có mươi câu chân tình
9/6/1939
Tao đàn số 6/ 10 -16/7/1939
HẾT CỐ NHÂN
Lên thang nghe gió nhủ mưa thầm
Gác trọ không đèn hết cố nhân
Ta trở về đây không gối chăn
Một mình ly rượu... rét căm căm
Không là lính thú sầu biên ải
Cũng thấy lòng chia dưới cát lầm
Nhớ lại mùa mưa những thuở nào
Rượu rồi nâng cổ áo lên cao
Dăm ba mồi thuốc đi chung bóng
Lòng chép cho lòng bao chiêm bao
Đây mấy vai kề bên giáng tiên,
Say còn ngửa cổ rót men duyên
Kia dăm cồn tóc mây thu đậu
Khói thuốc đưa lời như lũ điên
Gió bụi không nương lại chiều hồng
Nhà như cổ mộ một thây lòng
Gia đình đắp đổi... người thiên hạ
Cho hết không còn nước mắt trông
Lên thang nghe gió nhủ mưa thầm
Gác trọ không đèn hết cố nhân
Nhấc chén nghĩ khinh người chiến quốc
Phù hoa thường đổi mất tri âm
Giốc mãi đêm dài lên bút giấy
Dong đèn cho cạn giọt tâm tư
Khi tàn rượu đời như quán khách
Rối khắp tường vôi bóng tóc bù
Nào biết mộng người đi những dâu
Chả buồn qua lại cánh song nhau
Một, hai, ba, bốn ngày nay nữa
Cây cỏ lòng hoang đến bạc đầu
THT. |