1
Hồn thi sĩ Nhện vô tư quên kiếp giăng mãi tơ mong manh cứ ngỡ xây trường thành quên tìm tiếp những điều chưa biết * để dần hiểu đôi điều khủng khiếp nhện ơi cần trải nhiều phen thất bại vui khổ nỗi niềm. * Đêm sáng sủa bình yên cứ ngỡ không đáng sợ nhưng những bóng đen khi ẩn khi hiện len lén tắt ánh đèn dập niềm vui. * Tuy niềm vui ẩn tiếp nỗi đau nhưng đau mở đầu chuỗi dài hy vọng làn sóng rồi làn sóng. * Mắt nhện mờ mau vương màu huyết lệ chẳng biến vào trời bể mà lẹ chân giăng tơ. * Có gì như phảng phất hồn nhện – hồn nhà thơ: chung đam mê ngây ngất hy sinh mọi thời giờ cả thú vui cần hưởng cả cơ hội như mơ cả an khang, chí hướng! * Bút quăng đi lại viết vì đồng cảm phận Người
vì yêu quá cuộc đời đằm dòng thơ chảy tiếp cho những gì cao đẹp * Như nhện quàng đau đớn mới đích thực người thơ nuôi dưỡng tâm hồn lớn. Nhện thương người ấy mơ vẫn oằn mình nhả tơ (chân lý luôn dung dị) thế mới “là thi sĩ”.
2
Thơ từ tâm thức
Trời trở lạnh, lâng lâng dõi nguyệt khuya sửa tản văn, bài giảng, một bài thơ tạo thêm ba vạch nối hồn người đọc lăn dấu ấn trang đời chẳng hững hờ . *
Đời phù ảo? vẫn nên thơ cười khóc ít tháng năm? nhưng bất tử Con Người đời bể khổ? nguồn vui nơi sáng tạo tâm thức ta - không dứt đạo sinh sôi . *
Sống không thơ, chẳng kết đôi cùng tác phẩm:
sông ngưng chảy, gió mưa ngừng, lá lìa đời ! Còn sáng tạo – dâng chùm hôn đỏ sẫm hoa tặng em - tâm thức thơ dần thấm. * Tâm linh thơ - vẫy vị lai lạ lẫm cảm tạ đời, tri kỷ, vui tình bạn biệt cõi tạm, xin lưu những nụ cười.
*
Cậy thơ dẹp bão lòng người cho tình tình mãi, cho người người hơn
giúp tiêu diệt tận cùng tham nhũng
tao niềm tin trong bụng dân gian
*
vãn hồi đạo đức lần lần
cứu nguy dân tộc muôn phần gay go
kiên tâm tự vấn nhờ thơ
thơ từ tâm thức sâu xa diệu kỳ.
3
Thơ từ niềm thanh thản
Qua B’lao Vào thăm Đăm B’ri * Thời gian đi nhịp rầm rì thác đổ * Nghe muôn thuở cuốn vào thơ sâu lắng * Tự bao giờ thăm thẳm “Thác Chờ” như hai ta tình sâu nghĩa nặng? * Tự bao đời dáng nước rơi yêu thế như thân em diễm lệ tuyệt vời ? * Cớ sao quá nửa đời người Mắt nay mới thực trông vời cảnh tiên? Đâu ngờ một thoáng thiên nhiên Lòng thơ lai láng tâm thiền thảnh thơi.
4
Thơ từ nỗi xa quê
Berlin cỏ vẫn xanh khi trắng trời rơi tuyết! Cứ muốn dòng Sprê biếc là sông Nhĩ uốn quanh . nơi toàn gia họp mặt Tết nhắc tới người xa mà chốn đây Sprê biếc trắng trời tuyết cứ sa.
5
từ bến cũ cây đa
Thơ từ bến cũ cây đa bao năm cam phận cách xa, hững hờ bởi ta trót lỗi hẹn hò? .
kia rồi! vẫn dáng đa xưa nghĩa tình bóng đa mát - ẩn hiền minh bến đa sầm uất thưởng mình tứ thơ.
6
từ nét cọ đạt nội tâm
Vẽ nội tâm - nét cọ tiên đạt “mai cốt cách” dịu hiền, tinh khôi
.
Dáng em ngồi
vũ trụ kề môi
chiều nắng úa
nhành mai bén lửa
Em lệ ứa
do cay khói nỗi đời?
… Vụt tan hết! chỉ còn nội tâm trôi.
*
Lặng lờ trôi
trôi từ nguồn nghệ thuật: vũ trụ đẹp như mơ má đào mọng đầu mùa
quỳnh nở đêm khuya khoắt
nụ hôn rót tựa mưa
.
Cái Đẹp không hề mất!
HD.
Nhóm Văn Chương Hồn Việt |