TỐI TÂN HÔN
Do dự mãi đêm nay dời xứ Mộng Ta chiều em bỏ cánh lại cung trăng Lén bước xuống thuyền mây chờ cửa động Vội vàng đi quên biệt giã cô Hằng
Gió đêm lồng lộng thổi Thuyền mây vùn vụt trôi Đang bâng khuâng điện biếc đã xa rồi Giữa lúc tỏa muôn hương đàn sáo nổi Ngực sát ngực môi kề môi Nàng cùng ta nhìn nhau cùng chẳng nói Ôm vai nhau cùng lắng tiếng xa xôi Nguyệt chẳng phải tỳ không càng không cầm với sắt Tai dẫu nghe mà lạ tiếng tre Cung Sế lẫn cung Hồ dìu dặt Mình tơ réo rắt Hồn trúc đê mê Những thanh âm nhạc điệu chửa từng nghe Như đưa vẳng tự vô cùng xanh ngắt Đầy nhớ thương tha thiết gọi ta về Gió bỗng đổi chiều trên táp xuống Nặng trĩu hai vai nàng cố gượng Thắt vòng tay ghì riết lưng ta Những luồng run chạy khắp thịt da ngà Run vì sợ hay vì ngây ngất Ta chẳng biết nhưng rời tay chóng mặt Toàn thân lạnh ngắt Thuyền chìm sâu sâu mãi bể Hư Vô Mà hương ngát đâu đây còn phảng phất Mà bên tai đàn sáo vẫn mơ hồ Ngửa trông lên cung Quế tít mù xa Dần dần khuất Dưới chân ta Thuyền mây sóng lật Không gian vừa sụp đổ chung quanh Một trời đêm xiêu rụng tan tành Dư hương yếu từng giây Trong tay níu đôi thân liền sát Nhè nhẹ rơi vào lớp sóng khinh thanh Sao lìa ngôi phương hướng ngã bên mình Cơn lốc nổi Đờn tiên thôi gọi Âm thầm xa bặt tiếng tiêu Nhưng mê man say uống miệng người yêu Ta cũng như nàng Cảnh mộng chốn Bồng Lai đâu nhớ tới
Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn Khi tỉnh dậy bùn nhơ nơi hạ giới Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn
ĐÀO NGUYÊN LẠC LỐI
Chiều đã tím ở lưng chừng dẫy núi Sắc thu mờ lơ đãng dáng hoàng hôn Lặng nằm nghe bốc tự đáy linh hồn Nỗi thương mến xa khơi tình kiếp trước Sóng ngủ dưới chân thuyền im gió nước Đã ai say lạc bước tới Vô Cùng Sương đầy khoang nghe thấp thoáng hoa dung Mà lối cũ Đào Nguyên chừng hé mở
Trời cũ với hồn nay còn bỡ ngỡ Thuyền đã nghiêng và nghiêng hẳn giòng sông Trên dốc say vùn vụt hướng về Đông Ta nghe rõ con thuyền trôi phất phới Non động hoang mang tình xưa bạn mới Hoa chờ -- tươi -- mây đợi -- thắm lưng đèo Suối quanh co bờ đá dựng cheo leo Sườn bích lập nâng cao trần thạch nhũ Vòm nho nhỏ còn ghi thương nhớ cũ Lệ chia phôi ngàn thủa đọng lưng chừng Lối vào sâu mây khóa nẻo sau lưng
Khe nước hẹp khép dần sau bánh lái Đôi bờ gấm chập chờn xê xích lại Nóc rêu nhung buông rủ sát ngang đầu Hồn phiêu dao tưởng cỡi chiếc thuyền câu Lách hang đá bay về non nước Tấn Sương khói bâng khuâng sông cùng núi tận Thời xa xôi dìu dặt áng hương mơ Đất Vũ Lăng chàng đánh cá năm xưa Mê sắc thắm tơi bời khe suối rụng Ven giải Đào Nguyên buộc thuyền cửa động Dấn bước xem trời mở cuối hang sâu Ôi thời gian sông núi vẫn tươi màu
Thuở Tần loạn xưa kia tìm trốn tránh Dắt dìu nhau lạc vào nơi tuyệt cảnh Mươi lăm nhà riêng chiếm một Thiên Thai Nỗi hưng vong chỉ xá việc bên ngoài
Khát cô đơn chập chờn đôi cánh mộng Tưởng đâu đây xóm làng xưa vẫn sống
Ôi lòng ta khao khát tới Đào Nguyên Hỡi xứ thanh tao thế giới hư huyền Xin thu lấy một linh hồn trốn xác Trong da thịt sẵn gieo mầm Tội Ác Chiều nay nghe vang gọi tiếng Quê Hương Chút thiêng liêng sót lại của thiêng đường Gỡ dây trói sơ sinh cùng thể phách Trên nẻo Hư Vô mơ hồ chiếc bách Khói dìu đi men đẩy phía sau khoang Dần chơi vơi trong huyễn mộng huy hoàng Tưởng bay tới nơi dân Tần trốn giặc Hỡi người xưa Ngư Phủ hỡi Đào Nguyên Ta đêm nay say cũng lạc con thuyền
TIẾC VƯỜN CAM BỐ HẠ
Chờ ai Bến Mỏi nghiêng nằm Thương ai lưu lạc sông trầm tiếng reo Nhà ai khói biếc lưng đèo Vườn ai cam ngủ bóng chiều thảnh thơi Tằm ai nón lá dâu mời Trâu ai kéo mật nghe trời bình yên?... Đất: quê thơm! Bạn: người hiền! Nhựa say tâm sự đêm huyền hoặc nâu. Ngắm hoa đèn, hiểu ý nhau: Quên ngày quên tháng quên sầu nhân sinh. Ra đi lòng nặng cảm tình Trông về gió bụi riêng mình ngẩn ngơ. Mong ai ngọt mía vàng tơ Vườn cam đỏ trĩu giấc mơ vẹn tuyền. Trao tay nét bút làm duyên, Năm sau quả chín đừng quên Vũ Hoàng!
NGUYỆN CẦU
Ta còn để lại gì không? Kìa non đá lở này sông cát bồi. Lang thang từ độ luân hồi, U minh nẻo trước xa xôi dặm về. Trong ta bến hoặc bờ mê Nghìn thu nửa chớp, bốn bề một phương. Ta van cát bụi bên đường Dù nhơ dù đục đừng vương gót này. Để ta trọn một kiếp say Cao xanh liều một cánh tay níu trời. Nói chi thua được với đời Quản chi những tiếng ma cười đêm sâu. Tân hương đốt nén linh sầu, Nhớ quên dằn dặt ta cầu đó thôi. Đêm nao ta trở về ngôi, Hồn thơ sẽ hết luân hồi thế gian. Một phen đã nín cung đàn, Nghĩ chi còn mất hơi tàn âm thanh.
CÓ GÌ Ở TRONG
Phật rằng: trong Lửa có hoa sen. Lửa mách người: trong Nước có tiên. Nước réo: trong Cây đều có quỷ Làm yêu làm quái... để tìm quên.
Lời yêu: quên được đã quên rồi! Thánh vẫn than trong Vàng đấy thôi. Uổng có miệng thêu lòng nở gấm, Dao vung lên cũng đứt làm đôi.
- Còn trong Đất, chẳng có gì sao? Nghe hỏi, Cây-trên-bến nghẹn ngào. Cuội chợt khóc vang... người chợt tỉnh: Có mầm Đau rắc tự trời cao!
1973
Ghi chú về đoạn 2: Danh sĩ Thánh Thán họ Kim bị triều đình Mãn Thanh khép vào tội "Yêu ngôn hoặc chúng" xử "Chém ngang lưng".
KẾT CUỘC
Ngày xưa dựng cuộc để làm quan, Chiếm được người yêu rồi mộng tàn. Ôm cuộc trải qua... không đất đứng, Ôm chân tượng đá gủi hồn oan.
Ngày nay nhập cuộc để làm lính, Hạ kẻ thù rồi thua cuộc luôn. Máu lặn mặt trời đêm bất hạnh, Ôm lưng hũ rượu sưởi cơn buồn.
Ngày mai bỏ cuộc để làm người, Ôm cuộc tình ra khỏi chuyện đời. Cuộc chiến cũng giao hoàn đứa trẻ Từ lâu bày đặt những trò chơi.
1972
LÒNG ĐÁ
Không chuyến đi nào còn làm ta xúc động kể cả chuyến ngược chiều lên tuổi mộng vì ngay trong vòng tay đôi mươi cũng chỉ là trống rỗng. Thì không còn chuyến đi nào làm ta ngạc nhiên cho dẫu đi bằng không thuyền khắp đâu đâu cũng chỉ là những mảnh vỡ tan ra từ một khối thuyền quyên.
Họa may còn chuyến đi vào hư vô tên gọi văn chương của nấm mồ. Đi chuyến ấy dòng đời ta tự xoá ta không còn gì cũng không là gì ức triệu mảnh hờn ghen kia mới thỏa mới chịu về nguyên khối tình si mang hình phiến đá.
Đá sẽ dựng cho Không-là-gì-hết một phiến cao tận cùng sâu tận tuyệt mà không chữ nào viết không âm nào ghi. Cao sâu lòng đá phẳng lì mãi mãi chỉ riêng Nàng biết được từ đầu những chuyến Gã ra đi.
ẤM LẠNH
Yêu Nhau từ thuở tóc còn buông Một gái thơ ngây, một gã cuồng Khuay sớm vai kề vui đọc sách Chung đèn chung cả ánh trăng suông.
Bảy tám mùa hoa dệt trước lầu Năm năm thương mến rễ càng sâu Chia tay căn vặn lời sơn hải Tạm biệt... Ai ngờ vĩnh quyết đâu!
Lòng thu cỏ rối một chiều kia Non động dừng chân gã trở về Chỉ thấy Chương Đài trơ gốc liễu Bướm gầy xao xác cánh hôn mê.
Là thôi! Gái thị thành kiêu bạc Đã ấm giàu sang lạnh ước thề! Vũ Hoàng Chương
Yêu Nhau từ thuở tóc còn buông Một gái thơ ngây, một gã cuồng Khuay sớm vai kề vui đọc sách Chung đèn chung cả ánh trăng suông.
Bảy tám mùa hoa dệt trước lầu Năm năm thương mến rễ càng sâu Chia tay căn vặn lời sơn hải Tạm biệt... Ai ngờ vĩnh quyết đâu!
Lòng thu cỏ rối một chiều kia Non động dừng chân gã trở về Chỉ thấy Chương Đài trơ gốc liễu Bướm gầy xao xác cánh hôn mê.
Là thôi! Gái thị thành kiêu bạc Đã ấm giàu sang lạnh ước thề!
VHC.
|