SOI GƯƠNG GIẾNG NGỌC
Tôi soi vào Nước ngàn xưa
thấy dân đi cấy với vua đi cày
núi Hùng chim Lạc rợp bay
hoang sơ xóm mạc tháng ngày hồn nhiên
Thậm Thình vọng tiếng chày đêm
lúa Giao Chỉ đã chín lên hai mùa
trời tròn đỏ nắng, trắng mưa
đất xanh cây cỏ, gió lùa ba sông.
Tôi soi vào Cội nguồn trong
thấy Tiên là mẹ, thấy Rồng là cha
thấy mình là nụ, là hoa
hương thơm từ thuở xưa xa thơm về
thạp đồng rung nhịp đam mê
nghìn năm kẽo kẹt sinh quê đẻ làng
rộng dài một dải giang san
linh thiêng trời đất đa mang khởi đầu!
Tôi soi vào Cõi lắng sâu
thấy voi đánh giặc về chầu Tổ tiên
ráng hồng ngựa sắt bay lên
áo bào để lại bồi đền phù sa
dẻo thơm kính mẹ, dâng cha
miếng cơm địu sắn, tương cà nuôi nhau
vôi nồng quấn quýt trầu cau
ai ru thắm thiết nỗi đau lỡ làng.
Tôi soi vào Chốn dịu dàng
thấy trong cát mịn ánh vàng trái tim
mịt mù tăm cá, bóng chim
cái duyên lặn lội đi tìm cái duyên
núi che lán, sông chở thuyền
bão giông, ôm lấy lời nguyền trăm năm
lứa đôi cứ vậy nồng nàn
gái trai thành nước non ngàn dặm xanh…
TỨ KHÚC CHO THẠP ĐỒNG ĐÀO THỊNH (*)
1
Tôi nghe nồng nã đất trời
ở trong sấp ngửa của thời hồn nhiên
nghìn năm thăm thẳm lặng yên
gái trai, ai khéo đúc nên dáng hình.
2
Mới hay cái nhịp tang tình
cất lên là lửa, lặng chìm là than
nghìn năm bão dập mưa chan
cõi yêu vẫn của thế gian thuở đầu.
3
Ngỡ như môi vẫn đỏ trầu
tưởng rằng tóc vẫn ánh màu trăng sao
nghìn năm đằng đẵng binh đao
nét son gìn giữ gửi trao người hiền.
4
Sống có tuổi, chết còn tên
dẫu thành tro bụi hẹn bên nhau về
nghìn năm quấn quýt đam mê
hồn quê quyện lấy hồn quê vuông tròn!
-----
(*) Trên nắp thạp đồng Đào Thịnh thời Hùng Vương có đúc hình các đôi trai gái ân ái ở nhiều tư thế.
ĐỘC HUYỂN CẦM HÀ NỘI
Sao lại một dây
sao chỉ một dây
em độc huyền cầm ngân rung Hà Nội
nghìn năm, nghìn năm, giai nhân vẫn thế
vận vào sương khói bay bay…
Sương khói Hồ Gươm, sương khói Hồ Tây
mênh mang, mênh mang, mênh mang thiên kỷ
giọt giọt thời gian, muôn vàn thao thức
thăng trầm bao phen tóc xanh, đầu bạc
giữ một ca trù thống thiết xưa – nay.
Hồng Hà đầy vơi khai sinh châu thổ
này lúa, này hoa – cung bậc mùa màng
một dây gánh gồng thi ca thánh thót
chữ sáng sao Khuê, lời quê góp nhặt
Thánh hiền – Dân dã - rạng một Thăng Long
chìm vào lòng đất, tạc vào hồn giấy
còn đây!
Nghe như lửa reo, nghe như gió cháy
thịnh – suy vận Nước, mờ - tỏ mệnh Trời
đầm đìa lệ rơi, đầm đìa máu rơi
đầm đìa núi chảy, đầm đìa sông trôi
trống rỗng kinh thành lấp đầy bóng giặc
một dây nức nở độc huyền cầm vỡ
một cơn hồng thuỷ trôi dạt trên tay…
Ngoảnh lại mấy phen ngựa đá lấm bùn
bao đận binh đao gót người tứa máu
ra đi - trở lại, hồng sắc đào xuân
gẩy lên Trời tròn, gẩy lên Đất vuông
bánh chưng, bánh dày sum suê tiếng trẻ
36 cung bổng trầm tri kỷ
dành cho nhau sau trận mạc chia ly
gươm báu trả Thần, súng thiêng trăng đậu
vượt nỗi bể dâu thanh lịch vẫn đầy
Nào ai xưa cũ về đây
chiếu gon trải nắng chiều thu
hoa văn nghìn tuổi mới như lọt lòng
thành quách ai dựng trong sông
vô danh vạn kiếp có – không
trầm tích mấy nẻo rêu phong hiện về
Hà Nội phố, Hà Nội quê
dễ chi mua được thói lề
Người Hà Nội với câu thề Thăng Long!
Ba Vì mây trắng, nước đỏ sông Hồng
độc huyền cầm em ngân rung bát ngát
thắm thiết muôn đời trái tim Đất Việt
nào ai đi đâu, nào ai về đâu
dạo bước La Thành, Hồ Gươm soi mặt
non nước bốn mùa quây quần Lăng Bác
nghìn năm mộng mơ, nghìn năm chân thực
nghìn năm giặc giã, nghìn năm hoà bình
nghìn năm thảo dân, nghìn năm tướng sĩ…
Rồng thiêng lộng lẫy một dáng vút lên!
ĐẤT TRƯỜNG SA
Vượt bốn trăm hải lý
đất là Quê
neo Biển.
Khay đất
những cánh đồng tứ tuyệt
hoa muống trắng rung rinh hồn chữ.
Trái bàng vuông
nội tiếp trong bầu trời Trường Sa
đung đưa giấc mơ lính trẻ.
Quả ớt chỉ thiên điểm danh trên biển cả
cay chẳng ai bằng
thít tha cộng hưởng thêm vị bão.
Bao giờ văn công ra?
mồng tơi xanh rờn dậu lính…
Bên mốc chủ quyền một cây dừa tướp lá
mọc chùm cổ tích trên thân
như mẹ nghèo bồng bế cái con.
Đất Trường Sa
không có khái niệm mặt tiền
định giá: máu - mồ hôi hằng bao thế kỷ.
Trên bản đồ chỉ là những chấm nhỏ
nhưng không bao giờ tan!
LỤC BÌNH PHƯƠNG NAM
Nửa là sông, nửa là trời
lục bình cứ vậy muôn đời nổi nênh
thân bèo, nước dưới – mây trên
trôi là động, đứng là yên phận mình.
Chẳng ai đem cắm lục bình
tím hoa nở giữa lặng thinh đêm dài
người lai rai, mưa lai rai
xuống câu vọng cổ dắt lai tấm buồn.
Chống chèo mấy đận sẻ suôn
tha hương vẫn cứ cội nguồn vọng trông
lúc cạn hẹp, khi mênh mông
vẫn hoa tím biếc phải lòng lá xanh.
Theo sông, khúc thẳng khúc quành
thuở binh đao, thời yên lành cù lao
về đâu áo vải cờ đào
quá giang hoa tím hồn trao lục bình!
Vời xa cái chốn cung đình
này cưng Nam Bộ thiệt tình với ta
lục bình một nửa là hoa
nửa như châu thổ câu ca tím buồn…
UỐNG VỚI MÙ CĂNG CHẢI
Ruộng bậc thang
rượu bậc thang
thơ bậc thang
kéo nhau lên trời
ba chén Lý Chu Vàng
năm chén Giàng Xeo Mẩy
bảy chén Chế Cu Nha
chín chén Mù Cang Chải
mười một chén bạn bè ta.
Thơm kèn môi
ngọt kèn lá
lửa ấm bên nương
uống
cho đêm quên ngủ
uống
cho mây quên bay
chăn con công quên đắp
gối hoa chuối quên kê
anh đi bắt em về!
Bắt… bắt… bắt…
cái đồi nằm trên ngực
cái suối chảy trong tóc
cái đèo lượn eo lưng
cái lửa cháy trên môi
cái thương nằm trong bụng…
Xập xòe váy Mông
phủ núi
bắp chân leo dốc phải to
ô hoa
che nắng người tình
mùi đàn bà nồng nã
như mùi lúa chín trên nương.
Mai ta về xuôi, nhé em
qua dốc Ba Tầng
qua đèo Khau Phạ
núi mọc sừng
cây trăm tuổi
ngóng theo
Nhớ
cạn chén, bắt tay
mây vờn gió thổi
Em
Mù Căng Chải
còn say!
Nguồn: vanvn.net
|