Bài thơ tình yêu
(Thơ nháp)
Bao năm nay anh vẫn mải đi tìm
đình đám hội hè đông vui náo nhiệt
những buổi tiếp tân sang trọng
(nhưng rỗng tuếch)
những địa chỉ kinh hoàng
vết chân người đến người đi
bạc tiền vung vãi
Lặng lẽ đêm hè tu viện trang nghiêm
nơi nghe rõ cả tiếng ngọn gió đang thở
lơ đãng
vô hồn
em trốn ở đâu
ở đâu
chiều buồn như một lời xin lỗi
quán bia nhễ nhại bên đường.
anh ngồi hóa đá
nắng tháng mười hớt hải đi qua
em đấy ư
mát thâm quầng mất ngủ
bàn tay thô ráp
tình cờ
mùi nước hoa rẻ tiền
em đấy
bật nút chai bia thứ nhất
chào nhau
làm quen
cái miệng cười lạ lùng
như hoa nở
ai tìm ai yêu nhau
tuyệt vọng săn lùng trái tim dính đạn
thế giới nghèo hèn vẫn đòi ta phải sống.
phải sống
phải thở
phải ăn và
phải yêu
ai đi tìm ai yêu nhau
nước mắt cô đơn mồ hôi cô đơn
máu rỏ cô đơn
trong ly bia sủi bọt
bật nút chai bia thứ hai
chia thật đều niềm vui ướt
về hai ngả
niềm vui gì
không biết
(hay không thèm biết)
chia thật đều nỗi đau ướt
về hai ngả
nỗi đau gì
không biết
(hay không thèm biết)
tâm hồn đói khát săn lùng
ảo giác tình yêu vô vọng
hoang đường và
ngu xuẩn
bật nút chai bia thứ ba
em đây
anh đây
nụ hôn không hề do dự
trút bỏ xiêm y giả mạo
ta ngã vào nhau
giản dị mơ màng
yêu
và
yêu
em đây
anh đây
vườn địa đàng có thật.
20 – 3 – 2010
Song to love
For years i’ve been looking for you
at rowdy parties
at chic (but brainless) receptions
at horrible destinations
where the crowd comes and goes
mindlessly flaunting their riches
quiet is the night at the monastery
even the breeze can be heard breathing
absentmindedly
its soul missing
my love where have you been hiding
where?
the evening’s full of sadness
as if begging for forgiveness
in a beer joint all sweaty i sit
turning into stone
October’s sun rushing by
is that you my love?
deep-pocketed eyes craving for sleep
roughened palms
catching me by surprise
the smell of cheap perfume
no doubt it’s you
the first beer bottle uncapped
we greet each other
get to know each other
the quaint smile
a flower in bloom
are we looking for love?
or is it despair hunting for the bullet-pierced heart
in a wretched world we must live
must live
breathe
eat
& make love
are we looking for love?
lonely tears lonely sweat
blood dripping loneliness
into a glass until flooded
the second bottle uncapped
let ‘s share evenly the soaking joy
what joy
how do i know
(why should i?)
let’s share evenly the wet sorrow
what sorrow
how do i know
(why should i?)
let my hungry soul hunt
for the shadow of unattainable love
imaginary
mind numbing
the third bottle uncapped
you’re real
i’m real
our kiss not for a second hesitates
we shed our phony clothes
fall into each other’s arms
as simple as that as in a dream
we make love
& make love
you’re real
i’m real
paradise’s real.
Bay lên
Tặng bạn K.I
Mi sống hôm nay như là con
chim nhảy nhót ở trong một cái
lồng đan bằng nỗi lo sợ hãi
triền miên, ngày qua ngày đêm qua
đêm mi nhìn vào tấm gương trí
tuệ của mi như nhìn vào một
quả trứng ung không thể ngửi được
thế rồi một buổi sáng mi đi
ra đường, đi đến một hiệu cầm
đồ ở giữa chợ đời bát nháo
mi không cầm cố áo quần, cũng
không cầm cố hai cái lọ cổ
mi cầm cố nỗi sợ hãi hèn
mọn cầm tù đời mi mấy chục
năm rồi và mi quyết định mời
em uống chung một ly cà phê
hút chung một điếu man bô rô
mi nắm tay em và bay lên
bay lên, xin em đừng vội hỏi
là bay đi đâu, bay đi đâu
ta cứ bay lên, bay lên em
ơi đừng vội hỏi, vì chúng ta
chỉ có thể mãi mãi bay lên
cao, bay mãi lên thật cao nếu
chúng ta không biết ta sẽ bay
đi đâu bay về đâu.
Up we fly
You live your days like a bird
hopping in a cage
welded together by fear
day after day night after night
you look into the mirror of your mind
& see nothing but
a rotten egg of unbearable stench
one morning you hit
the open road look up a pawn shop
in a riotous market
what you sell is neither fancy clothes
nor a pair of antique vases but
your own haunting shameful fear
that has held you prisoner for years
all of a sudden you make up your mind to invite
your love to sip from your cup of coffee
to draw from your Marlboro
holding her hand you take off
higher & higher
please do not ask
where to where to
you just want to fly away
higher & higher
the only way is higher
when you can’t ever know for sure
where home is.
Cùng hát lên
Tôi muốn chia sẻ với bạn
không phải một miếng cơm ăn
không phải một manh áo mặc
cũng không phải một chút ít tiền bạc
tôi muốn chia sẻ với bạn
một dúm không khí tự do
để thở
dúm không khí tự do sặc sụa rác bẩn
quằn quại hàng ngày trên đầu chúng ta
khó thở quá
bạn ơi hãy siết chặt tay với tôi
và cùng hát lên thật to
bài hát của bà chúa liễu
bài hát của bà tổ mẫu po inu nagar
kể về hạt lúa trổ bông ngả nghiêng trên cánh đồng
kể về bụi cỏ mắt trâu nở hoa rực rỡ trên ngọn
đồi cao
kể về đàn cá da trơn quẫy mình tung tăng ngoài biển
bài hát ngàn năm
kể về sông núi đất đai này là của ông bà anh em
chúng ta
đâu phải của riêng một bọn mấy thằng người
giấu mặt
đang tàng hình
tôi muốn chia sẻ với bạn
nỗi buồn không thể nói lên thành lời
không của riêng ai
nỗi buồn vô gia cư
như ngọn gió
lang thang
đi hoang
trong ngôi nhà tổ quốc.
Tháng 02 -2010
Let us sing
I want to share with you
neither a morsel of rice
nor a sheet of cloth
definitely not a wad of money
what I really want to share with you is
a bubble of freedom
suck it in
a bubble of freedom laced with filthy waste
writhing in pain over our heads
each day
breathing’s so damn hard
friend hold my hands tight
let us raise our voices and cry out
the song of Lady Lieu
the lullaby of Great Mother Poi Nu Nagar
that praise the rice stalks bending over the fields gently stroking
the grass flourishing over the hills
the oily-skinned fishes roaming the sea
the thousand-year-old song tells the story
of how this land has become ours
the home of our ancestors of our brothers & sisters
not the possession of a few faceless bastards
ever lurking in the shadows
i want to share with you
this sorrow that no words can express
belongs to no one
a homeless sorrow
like a whiff of wind
forever wandering
inside the walls of my homeland.
Thông điệp hoa hồng
Mùa xuân thật là ngu ngốc
cớ sao lởn vởn xứ này
xứ xở
câm nín
chán ngắt và
buồn nôn kinh khủng
phí hoài
gót chân tháng giêng
gót chân mộng du
lạnh buốt mơ màng
dẫm đạp lên
tiếng thở dài ngàn năm hà nội
dẫm đạp lên
tấm biển hiệu nhâng nháo
không còn khả năng xấu hổ
dẫm đạp lên
đôi mắt người lính già năm cũ
bị phản bội
còn hơn
một nghi lễ
mi (zê) bẻ chùm lá non
vẫy chào
niềm vui không thể bị giết chết
đang ló dạng đâu đây
vẫy chào
tiếng cười không còn gì để mất
vẫy chào
niềm tin đang leo ngược dốc
vượt qua những tháng ngày
bị đánh tráo
có lẽ
mùa xuân không hề ngu ngốc
lang thang phiêu dạt xứ này
gót chân tháng giêng
gót chân mộng du
lạnh buốt
mơ màng
chầm chậm mang theo thông điệp
trận cuồng phong hoa hồng
rực rỡ
dữ dội
sắp tràn về
và
nhấn chìm tất cả.
Message of the rose
How dimwitted can Springtime be
otherwise she would not have visited this land
of utter silence
despair
& supreme nausea
what a waste
January’s feet
sleepwalking
drearily cold
crushing
the thousand-year-old sigh from Ha noi
smashing
the stupid signs
no longer capable of shame
poking the eyes
of the soldier of yonder years
betrayed
in an act more meaningful than a ritual
you [satyr] rip a branch full of fresh leaves
salute a joy
that cannot be killed that keeps
poking its head here and there
you greet a laughter
that has nothing left to lose
welcome a faith
clawing its way back to claim
the long long years
that have been stolen
perhaps Springtime
isn’t that dimwitted after all
wandering this desolate land
January’s feet
sleepwalking
drearily cold
tip toeing with the news of the coming
of the rose storm
glorious
feverish
rising at the horizon
burning to sink the whole world under her feet.
Nguồn: Chẹc chẹc. Thơ Nguyễn Đình Chính. Tác giả gửi www.trieuxuan.info |