tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Lý luận phê bình văn học
28.03.2009
Tư liệu
Văn học Việt Nam nơi miền đất mới (14)

Cùng ông chủ nhơn đặng lãm tường.


Tôi thiết tưởng ông lấy làm hân hạnh được từ rày về sau tôi làm thông tin về những sự ăn cướp tôi đánh mượn bạc vì tôi có việc cần dùng và hẹn trong hai năm sẽ trả bạc mượn đó lại cho tài gia không thiếu một đồng và lại có tiền lời 5 phân (5%) chẳng khác nào tài gia gởi bạc cho một hãng ngân hàng nào chắc vậy. Thế thì cũng chẳng nên nhận oan cho tôi là một đứa ăn cướp. Bấy lâu tôi có lòng cố cấp đến quí báo nầy nên chi tôi chẳng nệ thất công thuật lại không thêm không bớt một mảy mưu nào về mấy vụ của tôi đánh, như thế thì một là ông được đăng rõ tin hơn các báo khác và lại rất mau: nhờ vậy có lẽ từ đây tờ báo nầy được tăng số độc giả lạ thường vậy. Ngoài những công dày của tôi xin ông chủ nhơn khá dùng quí báo mà binh vực quyền lợi Annam thì đủ.


Tôi mượn bạc đây là mượn bạc của khách ngoại bang cũng là những tay tham quan ô lại vì bất lương mà làm giàu.


Hiệp Liệc


C.S. (xin đọc bài dưới đây)


Tại Chợ Lớn dựa con đường Cây Mai (quên số nhà) có một tòa nhà lầu nguy nga nguyên của tên khách trú Gian Cầu là một thương gia hào phú, đã ba tháng rồi chứa me rất lớn. Mỗi đêm từ 10 giờ cho đến sáng thì có trên hai mươi đại thương gia ròng là khách trú đến rải rác từ người và phần nhiều đi bằng xe hơi. Khi vào cửa phải nhận nút chuông thì có một thằng chệc Sơn Đông ra mở cửa và xin trình tấm thiệp của chủ nhà mời thì mới đặng vô, nếu có sự gì hổn độn thì thằng Sơn Đông nầy ra tay đánh dẹp vì nó là một tay võ nghệ cao cường. Thế mà sao Hiệp Liệc vào trường đổ bác đặng???


Số là một đêm kia Hiệp Liệc cải trang sửa dạng ra một người đại thương gia đến nhà tiệc Trường Lạc đàng Paris (trong Chợ Lớn) là nơi những tay hào hiệp rần rộ mua vui khi chén rượu lúc cười huê, mà cũng là nơi mấy con ca nhi nước Quảng Đông có thinh sắc nhứt lui tới chẳng khác nào những con bướm đua màu xinh đẹp trong huê viên ngày xuân vậy.


Nói gì một trận cười của mấy ả mày hoa mắt ngọc má phấn môi son, trông vào thì dễ gì không say đắm, khác nào một chiếc thuyền trên con sóng thần dồi dập. Hiệp Liệc ở chốn đông người mà chẳng quen biết một ai mới ra hiên lầu ngồi một mình giả tuồng buồn bực. Ngồi chẳng bao lâu có người khách trú vốn là cháu của người quản lý nhà tiệc nầy bước ra và khi thấy ngồi một mình mới mở lời làm quen mà rằng: "Ông làm gì ngồi một mình mà sắc mặt chẳng đặng vui vậy?" Hiệp Liệc lập tức trả lời rằng: "Cũng vì tâm sự ngổn ngang trăm mối bên lòng mà như thế".


Chuyện vãn với người khách trú nầy đặng chừng nửa giờ mà ròng là những lời giả dối tất phải làm cho nó lầm rằng Hiệp Liệc là một tay buôn bán giàu có lớn. Kế đó Hiệp Liệc mời tên khách trú nầy chung vui với chàng một tiệc ròng là những món ăn cao giá. Và sau khi mãn tiệc tên khách trú nầy giới thiệu một ả ca nhi đúng bực thiên hương quốc sắc, lại thêm giọng ca hát tao nhã dễ thích tình. Hiệp Liệc tuy chẳng phải chánh bợm đa tình nhưng vì lúc kề vai khi cạ vế trước mũi ngào ngạt mùi hoa mà nhiều lần nửa say nửa tỉnh, tưởng dầu cho bực thánh thần lâm vào cảnh ngộ dan díu này cũng phải lòng vàng tê tái. Sau khi đó Hiệp Liệc còn phải chìu lòng khách vào căn phòng có một bộ ván bằng cẩm lai láng như đánh sáp, sắc vân đen lộn đỏ đẹp kỳ. Giữa bộ ván thời măm bạc ống ngà, đèn chơn quì chạm trổ nguy nga, ngọn leo lét nửa vàng nửa trắng.


Xem cho kỹ kéo tim có sẵn, hộp thuốc nguyên á phiện chưa khui, khách ân cần mời hút cho vui, ca nhi sẽ ra tài làm thuốc. Hiệp Liệc vốn chẳng phải tay quen thuộc, trông cuộc bày ý dạ muốn lánh xa, nhưng nghĩ mình giả mạo thương gia, e không hút chẳng là trái cách, Hiệp Liệc bước lên nằm dựa vách, đối diện chàng chú khách nằm ngang. Ả ca nhi an tọa gọn gàng, đem cử chỉ dịu dàng làm thuốc. Hiệp Liệc đã đề phòng lo trước, đem theo mình liều thuốc dã say, sẵn nước trà lén trộn uống ngay, chừng đó mới đẹp mày vững dạ. Hút mười điếu chẳng điều chi lạ, câu chuyện càng ý hiệp tâm đầu, lời thành thật khách kia chẳng giấu.


Nhờ đó Hiệp Liệc mới hay rằng có một sòng me tiền tay cái có trên bạc vạn. Hiệp Liệc mới cậy tên khách trú nầy giới thiệu chàng làm quen cùng anh khách trú hội trưởng trường đổ bác. Tên khách trú ấy mới hứa cùng Hiệp Liệc qua đêm mai đến trước trường thì có anh ta chờ đợi.


Một giờ khuya sang đánh, Hiệp Liệc lấy bốp phơi ra cho ả ca nhi hai chục đồng bạc thưởng cách tiếp đãi khôn ngoan đẹp ý rồi cùng tên khách trú phân tay ra về.


Chính là đêm hẹn hò. Hiệp Liệc đi xe kéo đến tận nhà thì gặp tên khách trú quen này trao cho một tấm danh thiệp mời rồi đồng cùng nhau vào cửa. Hiệp Liệc lên lầu thấy có trên hai mươi tay con đang ngồi xúm xích đặt bạc thì chàng đi ngay lại coi một hồi rồi day lại nói với tên khách trú đi theo rằng: "Tôi xem thế đêm nay hốt cái vét sòng vì tay cầm chén tráo trở hay lắm khó mà dò ý đặng". Người khách trú nói: "Đây hốt me ngay thật chẳng có chút chi lận mạt, sự ăn thua chẳng qua là may rủi đó thôi vì những tay con đều là những người quen biết thường đánh tại đây luôn. Như đêm hôm qua hốt cái thua hết mười muôn đồng bạc mà sự đó cũng là thường khi". Hiệp Liệc đứng ngó thấy người người đều đặt trên một trăm đồng một cây thì trong bụng mừng thầm. Hiệp Liệc quyết đánh nếu may ăn thì chẳng cần gì phải ra tay giựt bạc, chàng lấy trong một cái bốp phơi lớn bằng da đỏ mười tấm giấy một trăm đồng và đặt không mấy cây đà thua sạch. Chàng tính thầm rằng: "Bây giờ phải giả đi tiêu đặng dọ mọi ngã trong nhà, đặng sau dễ ra tay".


Một chập sau Hiệp Liệc trở vô nhập sòng me và rút thêm mười tấm giấy một trăm đồng mà đánh nữa. Đánh riết không đầy mấy giờ Hiệp Liệc ăn đặng bốn muôn đồng làm cho chủ cái phải khiếp nên thay tay khác nhảy vào cầm chén. Phen nầy Hiệp Liệc thua lại và thâm gần hết vốn nên nói thầm rằng: "Bây giờ chẳng ra tay chớ đợi chừng nào". Hiệp Liệc bèn lấy trong túi ra một cây súng lục liên và hét lớn lên rằng: "Hết thảy phải đứng dậy giơ hai tay lên, nếu rục rịch thì tôi bắn nát óc". Mấy tay cái và tay con đều sửng sốt, riu ríu vâng lời. Hiệp Liệc cười và nói: "Mấy người xem tài tôi trước cho biết chớ để liều mạng mà khốn không dè". Hiệp Liệc bèn đưa mũi súng lên và nói: "Mấy người hãy xem, kìa ba cái bóng đèn điện tôi bắn bể một cái cho mà biết tài tôi". Nói dứt lời Hiệp Liệc bóp cò tiếng súng vừa nổ thì một cái bóng đèn bể nát và văng miểng túa ra. Hiệp Liệc nói: "Bây giờ mấy người phải lấy hết tiền bạc và đi từ người đem lại để tại trên bàn. Khi đi lại bàn phải đếm số tiền của mình là bao nhiêu đặng tôi trao lại cho một tấm danh thiệp có biên rõ số tiền tôi mượn đây và trong hai năm về sau tôi sẽ trả lại vốn lời 5 phân.


Ông Bang nước Quảng Đông tên Trần Sen là chủ cái muốn cượng lý thì Hiệp Liệc nhảy lại thộp ngực giở hỏng lên mà đem lại bàn để đứng xuống, cả thảy thấy Hiệp Liệc sức mạnh phi thường thì đều run sợ, Trần Sen bèn mở cập da cầm trên tay và lấy ra một bó giấy bạc ròng là giấy một trăm đồng để lên bàn mà đếm rồi nói rằng: "Đây là sáu muôn bảy ngàn đồng bạc" Hiệp Liệc rút trong túi ra một xấp danh thiệp và lấy một cây viết có đựng mực sẵn đem theo mình mà viết ít chữ trên tấm danh thiệp như vầy: "Có mượn đủ số bạc sáu muôn bảy ngàn đồng" Hiệp Liệc ký tên trong danh thiệp rồi đưa cho Trần Sen và nói: "Ông giữ tấm giấy nầy đúng ngày kỳ hẹn trong hai năm về sau tôi sẽ trả bạc lại cho". Sau khi mỗi người đem bạc lại bàn để một chồng rất nhiều và lãnh giấy nợ Hiệp Liệc tính lại thì được hơn tám muôn đồng bạc, ròng là giấy một trăm. Hiệp Liệc cả mừng bèn lấy trong lưng ra một cái khăn hàng lớn biểu một thằng khách trú trong đám ấy gói lại kỹ lưỡng. Vừa xong Hiệp Liệc bèn liệng cây súng lục liên lên bàn rồi cười và nói rằng: "Tôi trả cho chủ nhà cây súng đó đặng ngày sau có ai đến làm ngang như tôi thì có mà trừ".


Nói dứt lời Hiệp Liệc xách gói giấy bạc để sau đít mà đi ra cửa phòng coi bộ tự nhiên không đều chi sợ sệt cả. Khách Giang Cầu là chủ nhà chứa nổi giận nhảy lại bàn lấy cây súng quyết rượt theo Hiệp Liệc mà giết, chẳng dè chừng bóp cò thì nghe gõ cắc cắc, mới hay rằng không có để bì. Giang Cầu nổi giận nói với mấy người khách trú kia rằng: "Thằng đó bây giờ tay không khí giái mình phải rượt theo bắt nó. Muốn cho nó khỏi sẩy thì để tôi bấm chuông thông tin cho thằng Sơn Đông gát cửa hay đặng nó chạy lên mình ở trên nầy đánh xuống nó ở dưới đánh lên thì thằng ăn cướp nầy không thoát khỏi đặng.


Hiệp Liệc khi đi ra ngoài cửa thì lén núp một bên nên nghe rõ mấy lời của Giang Cầu nói. Tiếng chuông vừa kêu reng reng và khi bọn khách trú đồng cùng nhau sửa soạn chạy ra, Hiệp Liệc bước ngay lại cửa trợn mắt nói lớn lên rằng: "Chúng bây muốn tao vặn họng hết hay sao mà toan làm dữ. Để tao nhốt bọn bây ở lại trong phòng nầy coi bây làm gì tao cho biết". Nói dứt lời Hiệp Liệc bèn khép cửa và khóa lại đoạn rút chìa khóa ra bỏ vào túi rồi chạy lại thang lầu đón thằng chệc Sơn Đông lên mà đánh.


Nói qua thằng Sơn Đông vừa nghe tiếng chuông reo thì biết có chuyện hổn độn nên cầm một con dao lưỡi rất lớn và dài chạy lên thang nhưng không đề phòng nên khi chạy lên đến bực thang trên đầu bị Hiệp Liệc chận cẳng té nhào thiếu một chút phải bị lưỡi dao đâm chết.


Thằng Sơn Đông lật đật đứng dậy và khi thấy Hiệp Liệc đứng chấp tay sau đít cười ngất thì hươi đao nhảy tới chém một cái vụt Hiệp Liệc né khỏi và bún nơi lỗ rún của thằng Sơn Đông một cái "cốc".


Thằng Sơn Đông tức giận không cùng bèn hươi đao chém nữa, nhưng mỗi khi chém đều trật cả mà lại bị Hiệp Liệc bún ngón tay trỏ vào rún thì lại càng nửa giận nửa thẹn hơn nữa, còn Hiệp Liệc thì cười hắt hắt luôn. Kế đó Hiệp Liệc lui lại đứng dựa mình vào cánh cửa phòng đang nhốt bọn khách trú tay để sau đít lén thò chìa khóa vào mở ra rồi đứng chỏi cẳng chịu lại vì ở trong có bọn chệc xô ra rất mạnh. Thằng Sơn Đông thấy Hiệp Liệc lẹ làng và võ nghệ cao cường thì có ý kiên nên đứng lập thế nhảy tới chém một cái cho thiệt trúng. Hiệp Liệc đứng cười coi bộ khi thị lắm, khi thằng Sơn Đông nhảy tới chém một cái rất mạnh, Hiệp Liệc bèn lách mình qua và mở cửa làm cho thằng Sơn Đông chém trật té nhũi vào phòng Hiệp Liệc lật đật khép cửa và khóa lại, đứng cười một hồi rồi xách gói bạc xuống thang lầu. Ra đến cửa ngõ, Hiệp Liệc gặp Hai Danh đã đến chờ thì hỏi rằng: "Hai Danh, mày có kiếm sẵn xe hơi đặng đi không?"


- Dạ sẵn đây có một cái xe hơi đậu chờ trước nhà, tên sốp phơ ngồi nghẻo đầu mà ngủ, muốn đi thì lên xách nó liệng xuống đất mà đi chớ có khó gì.


Hiệp Liệc gặc đầu và đi ra thì Hai Danh bước lên bàn đạp xe hơi choàng tay ngang qua hông mà xách tên sốp phơ coi rất nhẹ nhàng mà bỏ xuống lề đường. Hiệp Liệc xách bao bạc nhảy lên xe thì hai Danh đạp máy xe phát chạy. Hai Danh hỏi Hiệp Liệc rằng: "Thưa chủ, phải đi đâu bây giờ?"


- Hãy cho xe chạy đến nhà thương Chợ Rẫy đặng cứu thầy Đỗ Hiếu Liêm.


Ấy là vụ đánh sòng me của Hiệp Liệc một giờ rưỡi khuya không hại mạng ai cả.


C.S.


Hiệp Liệc lai cảo


P.S. Bổn báo vừa đăng tin nầy thì có quan chánh sở tuần thành Chợ Lớn cho hay bằng dây nói điển rằng đêm hôm qua có hai đứa trong bọn ăn cướp Thanh Long lúc một giờ rưỡi khuya leo tường quyết giết trộm thầy Đỗ Hiếu Liêm là tay trinh thám đại tài mới đây bắt đặng ba đứa lợi hại trong bọn và vì rủi về xe hơi nên trọng bịnh còn nằm dưỡng bịnh tại dưỡng đường Chợ Lớn. Thật rất may, ba Lực vừa chém xuống bỗng có người đến cứu kịp, bắt nó và một đứa nữa đem giao cho bót và đưa một tấm danh thiệp có in mấy hàng chữ như vầy: "C.S. Hiệp Liệc (Saigon). Như thế Hiệp Liệc là tay ăn cướp có chí thanh cao lạ lùng. Ước trông Đỗ Hiếu Liêm mạnh lại mau hiệp cùng sở mật thám nã tróc cho đặng nó, vì do theo bài thông tín nầy thì Hiệp Liệc có tài và có trí không dễ gì bắt đặng.


Vậy từ đây về sau nếu có tin của Hiệp Liệc gửi đến thì bổn báo rất hoan nghinh và lập tức đăng lên mặt báo cho quí độc giả tường tất.


(Các nhựt báo Annam đặng phép dịch tin nầy vì có lời của Hiệp Liệc dặn).


Từ ngày các báo Tây và các nhựt báo quốc âm đăng vụ Hiệp Liệc đánh sòng me nầy thì khắp lục châu người người đều rộn rực, những nhà giàu đều có ý lo sợ, còn những người tọc mạch lại trông Hiệp Liệc đánh vài đám nữa cho rõ tài. Đỗ Hiếu Liêm hay tin nầy thì thốn thức trong lòng ước sao mau mạnh đặng trừ được tay lợi hại xứng tài đối thủ với mình, trước thi ân cho xã hội sau cho danh tiếng lẫy lừng.


Một tuần nhựt sau Đỗ Hiếu Liêm bịnh giảm được năm phần nằm ngồi dễ chịu, mỗi ngày chàng đều có tiếp đặng nhiều báo Tây Nam. Chàng nhờ có thằng Bọ biết đọc chữ quốc ngữ nên mỗi khi tiếp đặng nhựt trình thì nhờ có nó đọc cho chàng nghe giải buồn. Một đêm kia vào khoảng 9 giờ khi Đỗ Hiếu Liêm khỏe trong mình thằng Bọ giở nhựt báo quốc âm đặng đọc cho chàng nghe thì thấy nơi mục thời sự trong tờ báo Lục Tỉnh Tân Văn có một vụ như vầy:


"Thuốc độc hại mạng người!"


Mới hai ngày đây tại Trà Vinh có xảy ra một vụ làm cho náo động tại tỉnh thành. Số là Đặng Háo Thắng làm tuần cho anh là ông đốc phủ sứ Đặng Nghiêm Huấn đã qua đời nên có mời đủ thân bằng quyến thức và ba đứa cháu là nàng Đặng Nguyệt Ánh và hai đứa em trai tựu về đủ mặt. Chẳng rõ có ai hềm thù hoặc toan ý chi trái bỏ thuốc độc làm cho cả nhà đều vương ráo, phước may người người đều cứu được duy có nàng Đặng Nguyệt Ánh thì bịnh mười phần chắc phải chết hết tám, còn hai em của nàng vì thơ bé chịu thuốc độc không nổi phải chết trong vài giờ sau. Vụ này cò bót còn đang mở đàng tra vấn.


Lục Tàu Chúc.


Đỗ Hiếu Liêm nghe thằng Bọ đọc hết tin nầy thì sửng sốt giục trổi dậy một cái rất mạnh động đến vít trên đầu phải ngã ra chết giấc. Thằng Bọ thấy nơi vít trên đầu của Đỗ Hiếu Liêm máu chảy nhuộm hồng hoảng kinh lật đật chạy cho quan thầy thuốc Annam hay đặng vào cứu cấp.


Một chập sau Đỗ Hiếu Liêm tỉnh lại và nhớ đến tin chẳng lành khi nãy thì đôi tròng dầm dề lụy đổ, chàng kêu thằng Bọ lại gần bèn nói nhỏ rằng: "Bọ ôi! Thầy còn nằm bịnh như vầy biết làm thế nào đi thăm cô tư. Thảm thương nàng thọ khổn, sống thác không tường, hôm trước thầy đau nặng thì nàng vào đây nuôi thầy cả tuần, thầy biết nàng thương thầy lắm nên chi từ ngày đó đến nay thầy ôm ấp khối tình mãn nguyện mai sau thầy cùng nàng trăm năm kết tóc. Thầy có dè đâu tình luyến ái nó có thế lực gì mà làm cho thầy đêm ngày thương thương nhớ nhớ, thương là thương nàng hết lòng với thầy đang hồi bịnh ngặt còn nhớ là nhớ những lời tao nhã như đờn của nàng phủ ủy thầy rầu buồn vì nỗi thọ bịnh nầy.


Bọ ôi! Nếu không có nàng khi quạt nồng khi đắp lạnh khi chuyện vãn khi thuốc men thì vì đau mà thầy chết rồi. Ôi! Có dè đâu nàng làm cho thầy sống lại đây tức là nàng muốn để cho thầy từ đây về sau ôm sầu gánh thảm, thế thì thà thầy chết mà cùng nàng tái ngộ chốn dạ đài còn hơn". Nói dứt lời Đỗ Hiếu Liêm dòng châu lai láng.


Thằng Bọ nghĩ thầm rằng: "Ta có dè đâu chủ ta hữu tình cùng nàng Đặng Nguyệt Ánh đến thế, mà hay cho người giấu nhẹm tình si bấy lâu, và đến nước nầy mới thốt lời phân cạn". Thằng Bọ nói với Đỗ Hiếu Liêm rằng: "Thưa thầy, xin thầy lấp mạch sầu, chớ vội âu lo làm gì, tuy trong nhựt trình cho hay rằng nàng mắc thuốc bịnh mười phần trọn tám phần nguy thì mặc dầu, song mà có câu tử kỳ hữu định, tưởng dầu thập phần tử nhứt phân xanh cũng chẳng nên lo".


- Đã biết như vậy mà nào rõ tánh mạng của nàng phải cùng trong thuở mày sanh, hay không, thì làm sao, thầy không lo sợ sao đặng.


Thầy còn sợ một nỗi nầy là nàng chết mà thầy không thấy mặt, thế thì đoạn trường nầy có đoạn trường nào hơn, chết như nàng, chết oan, chết tức; sống như thầy sống thật vô duyên. Bọ ôi! Làm sao mầy lập tức đi xuống Trà Vinh thăm nàng và như mầy có được may mắn gần nàng trong khi nàng còn vài hơi thở sau hết, mầy đem vào tai nàng những lời nầy: " Đỗ Hiếu Liêm đến tuổi nầy mới biết thương nàng là người thứ nhất trên đời". Đó là mấy lời có thế làm cho nàng cười và trút linh hồn ra khỏi xác. Bọ nầy, mầy phải sửa soạn đi lập tức kẻo trễ thì tội nghiệp một mảnh má hồng giở chết mà tủi phận lầm tưởng không người thương tiếc".


Thằng Bọ nghe Đỗ Hiếu Liêm thúc hối biểu đi thì châu mày nói rằng: "Thưa thầy, tôi đi thì được rồi mà ai đâu phụng dưỡng thầy đang lúc nầy bịnh trở hiểm nghèo". Đỗ Hiếu Liêm trợn mày và nói: "Dầu cho tao có chết cũng chẳng hại gì, mầy hãy đi đi, chớ có dùng dằng hay là mầy muốn nàng chết mà không được nghe mấy lời của tao nhắn gởi".


- Thầy... ôi!... Thầy...


- Thầy gì... Hay là mầy muốn tao chết rồi thì mày mới đi hay sao. Nói đi... phải vậy không đặng tao nhào xuống giường cho vỡ óc ra.


Đỗ Hiếu Liêm nói vừa dứt lời bỗng có một người xô cửa bước vào phòng miệng cười hắt hắt. Đỗ Hiếu Liêm ngó lại thì thấy một người mặc một bộ đồ hàng Quảng Đông chơn mang giày tàu trên đầu có đội một cái nón nỉ mềm màu đen lại có mang mặt nạ. Đỗ Hiếu Liêm thò tay xuống nệm lấy cây súng lục liên đưa ngay vào mặt của người lạ mặt nầy, tức là Hiệp Liệc và nói lớn lên rằng: "Hãy giơ hai tay lên, không thì ta bắn. Mi là ai mà giờ nầy vô đây làm gì?" Hiệp Liệc giơ hai tay lên còn miệng thì vẫn cười và nói: "Lạ gì tôi mà thầy không biết, có lẽ thầy cũng nghe danh Hiệp Liệc chớ".


Đỗ Hiếu Liêm giựt mình ngó sửng. Hiệp Liệc cười xòa và nói: "Thầy cũng còn nhớ Hiệp Liệc cứu thầy ngày nọ thoát chết về lưỡi dao của ba Lực là bộ hạ của Thanh Long. Thế mà không biết thầy có nhớ ơn của Hiệp Liệc không?" Đỗ Hiếu Liêm sửa nét mặt tươi tỉnh lại và nói: "Tôi chẳng hề quên, nhưng xin khuyên Hiệp Liệc bỏ cái nghề bất lương đó bằng không thời..." 


- Sao?... Nếu tôi không nghe theo lời thì thầy sẽ bắt tôi mà nạp cho quan biện lý phải không?


- Phải đó không sai.


Hiệp Liệc cười và nói: "Mặc y La Thanh nhứt định Hiệp Liệc đâu hề sợ sệt".


- Việc đó khi tôi mạnh rồi sẽ biết, còn Hiệp Liệc đến đêm nay có ý gì.


- Tôi đến đặng cười một người bấy lâu nổi danh hiếu sắc mà vừa hay tin một nàng bị mắc thuốc độc thì ngã ra chết giấc, lại còn muốn liều mình tự tử. Hi hi! Toan chết như thế có phải chết vì tình không? Có phải chết về một mảnh hường nhan không? Kìa thù phụ mẫu, nọ nghĩa vụ cùng xã hội, chết chi mà chôn vùi tài ba với thân mình dưới ba tấc đất? Chết như vậy có phải tệ lắm chăng!"  Đỗ Hiếu Liêm nghe Hiệp Liệc phân những lời chánh đáng thì tự hồ nghĩ ngợi mà rằng: "Một đứa ăn cướp mà biết làm cho ta một bài giảng hẳn hòi mà tên ăn cướp nào có tình cùng ta lắm vậy, lại mạo hiểm đến tại phòng ta nói cười chẳng chút gì sợ sệt. Ta phải gỡ cái mặt nạ của nó mà coi cho biết là ai".


Đỗ Hiếu Liêm đang nằm suy tính bỗng nghe Hiệp Liệc nói rằng: "Đỗ Hiếu Liêm hãy an lòng, Đỗ Hiếu Liêm còn trọng bịnh chẳng đi thăm nàng Đặng Nguyệt Ánh đặng, vậy để cho tôi xin phép vì việc nghĩa đi thăm nàng, như cứu chuyện nàng thì tôi sẽ cứu giùm, còn như mạng phần của nàng phải dứt thì tôi sẽ đem những lời của thầy muốn gởi cho nàng khi nãy mà nói cho nàng nghe".


Đỗ Hiếu Liêm nghe Hiệp Liệc nói thì có ý mừng thầm nên hỏi rằng: "Mà Hiệp Liệc đi cách nào và chừng nào đi?".


- Nội đêm nay tôi đi, có chậm trễ thì sáng mai tôi cũng tới sớm. Trong một giờ sau đây tôi đi xe hơi của tôi xuống Mỹ Tho rồi mượn một chiếc tàu hơi của một vị Cai tổng mà đi xuống Trà Vinh vì đàng bộ xuống Trà Vinh lúc nầy hiểm trở đi xe hơi không được.



- Hiệp Liệc có quen lớn với vị Cai tổng ấy không mà mượn được.


- Không quen gì cả, mượn đây là lén trộm đi rồi về trả lại.


- Nếu vậy thì không được, tôi không cần chú đi đâu, và tiện đây tôi xin bắt chú mà nạp cho quan biện lý.


Đỗ Hiếu Liêm cứ ngử mũi súng ngay mặt của Hiệp Liệc làm cho Hiệp Liệc phải vâng theo lời giơ hai tay lên khỏi đầu. Đỗ Hiếu Liêm nói với thằng Bọ rằng: "Nầy Bọ, mầy đi lại gỡ cái mặt nạ của Hiệp Liệc cho tao coi mặt và lấy cái còng nầy còng hai tay lại cho tao thử nào. Thằng Bọ vâng lời lấy cái còng đi ngay lại Hiệp Liệc, nhưng vô ý đi ngang qua khuất lòng súng, Hiệp Liệc thừa dịp đó nhảy trái ra khỏi phòng và núp mình qua dựa cánh cửa.


Thằng Bọ xô cửa chạy theo, vừa ló đầu ra thì bị Hiệp Liệc búng ngón tay trỏ vào chót mũi nghe một cái "cốc" thì giựt mình và khi ngước mặt lên, bỗng bị Hiệp Liệc xịt dầu măn (Essence de menthe) vào hai mắt chẳng thấy đường đi. Thằng Bọ bị xốn xang đôi mắt đứng giụi lia làm cho nước mắt chảy dầm dề. Hiệp Liệc nói lên rằng: "Bọ a! Mầy khóc ai đó vậy hử?" Nói rồi Hiệp Liệc chạy ra ngoài và đi lại vách rào song ly sắt dụm cẳng nhảy ra đàng rồi đi ngay lại một cái xe hơi nhỏ hai chỗ ngồi sơn màu đỏ sậm, ấy là xe của chàng mua riêng bên Huê Kỳ.


Xe nầy dài và nhọn đít nên Hiệp Liệc đặt tên là "Điếu xi-gà". Hiệp Liệc nói với năm Mạnh rằng: "Anh hãy mang kiếng trùm đầu lên vì tôi cầm máy cho "điếu xi-gà" chạy hết mày xuống Mỹ Tho". Hiệp Liệc bước lên xe rồi cũng mang kiếng, đội một cái nón trùm đầu đoạn đạp máy tiếng nổ nghe "bong bong" rất thanh thao và dữ dội lắm. Kế đó xe phát chạy nghe vù vù ai nghe tiếng rởn óc có người vừa thấy xe chạy phớt ngang qua mặt và khi ngó theo thì chỉ còn thấy cái đèn sau đít mập mờ đỏ đỏ thì lắc đầu le lưỡi nên sau có người đặt tên riêng xe nầy nữa là "xe ma" sức xe chạy mau cho đến nổi ngồi trên ngó mấy trụ giây thép phăng liền nhau như trông cách nhau chừng một tấc tây. Xe chạy từ Chợ Lớn xuống đến Mỹ Tho là hai mươi ba phút đồng hồ.


 


Ba ngày sau thằng Bọ đọc một cái tin sau nầy trong tờ báo quốc âm cho Đỗ Hiếu Liêm nghe.


Hiệp Liệc mượn tàu hơi


Nói đến tên Hiệp Liệc có lẽ chư quí độc giả cũng còn nhớ cách hơn một tuần rồi Hiệp Liệc đánh sòng me trong Chợ Lớn và lấy được trên số bạc mười bốn muôn đồng. Hôm 3 Décembre rồi đây vào khoảng mười giờ rưỡi tối, thầy cai tổng Lê Văn Quí ở tại Mỹ Tho là một tay giàu có lớn trên đất có ô tô dưới sông có ca-nốt, đang ngồi nói chuyện với người vợ bỗng có một cái xe hơi nhỏ hai chỗ ngồi hình dài và nhọn như điếu xi-gà chạy đến đậu ngay trước nhà.


Thầy cai hay có khách đến viếng liền sai một đứa ở đi ra mở cửa ngõ, một chập sau có một người mặc y phục theo khách Quảng Đông đi ngay vào nhà. Trông vào nét mặt thì là một người khách trú đáng cách con nhà phú hộ, tuổi độ chừng hai mươi lăm, da trắng mắt trong mũi cao mày liễu mặt chữ điền. Nói tắt một lời là người nầy diện mạo khôi ngô hình dung tuấn tú. Thầy cai đứng dậy chào hỏi tử tế mà rằng: "Chào thầy, chẳng hay đêm hôm tăm tối thầy đến có việc chi?"


Người khách trú nầy cúi đầu đáp lễ, đoạn lấy trong túi ra một tấm danh thiệp đưa cho thầy cai và nói: "Xin thầy coi đây thì sẽ rõ danh tôi". Thầy cai cầm tấm danh thiệp lên coi thì thấy mấy chữ in sắc sảo như vầy:


C.S.


Hiệp Liệc       Saigon


Thầy cai coi vừa rồi thì biến sắc vì thầy có coi nhựt báo quốc âm nên chi rõ tài Hiệp Liệc lắm, thầy sửng sốt song gượng làm tỉnh hỏi rằng: "Tôi có nghe danh của thầy rồi, đêm nay thầy đến nhà tôi muốn sự gì?" Hiệp Liệc cười và nói: "Tôi nghe danh thầy là người nhơn từ đức hạnh, chẳng biết hà lạm của dân một đồng, thầy mà được điền viên rộng lớn gia tư phú túc, ấy là nhờ lắm công gầy dựng và đức ông bà cha mẹ mấy đời tích thiện nên chi được hạnh phước đại phú do thiên, tôi đây có lòng kính phục nào có ý đến làm chuyện bất lương đâu. Tôi xin tỏ thật, tôi vì gặp việc nghĩa muốn ra tay nên đến xin thầy trợ giúp".


Thầy cai vững dạ phân rằng: "Tôi muốn chi xin cứ việc nói chớ ngại, nếu phải cho tôi trợ giúp thì tôi sẵn lòng luôn".


Hiệp Liệc nói: "Tôi xin thầy cho tôi mượn chiếc tàu hơi đi Trà Vinh lập tức bây giờ và chừng trong hai ba ngày tôi sẽ trả lại không sai, xin thầy tin lời tôi làm chắc". Thầy cai đứng nan phân thì Hiệp Liệc tiếp rằng: "Còn như thầy có sợ tôi đoạt luôn chiếc tàu hơi của thầy tôi xin gởi cái xe hơi của tôi lại thầy làm chắc, xe của tôi giá đáng bảy tám ngàn đồng chớ chẳng phải như xe thường đâu.


Tôi tin bụng thầy và xin thầy chẳng nên nói lại cho ai biết sự xảy ra đêm nay vì nếu mà hư việc nầy thì thầy chớ trách sao tôi độc ác".


Thầy cai suy nghĩ một hồi rồi nói: "Tôi đâu biết đặng thầy mượn chiếc tàu hơi của tôi mà đi làm việc nghĩa hay là đi đánh nhà nào, nếu vì lẽ trái mà tôi cho mượn thì tôi có tội liên can đó. Đáng lẽ thì khi tôi nghe đến tên thầy tôi phải bắt nạp cho quan, ấy là trách nhiệm của một người làm cai tổng" Hiệp Liệc cười và nói: "Thầy muốn bắt tôi thì bắt thử coi". Thầy cai thấy mình tay không và biết Hiệp Liệc võ nghệ cao cường thì đứng ngẩn ngơ.


Hiệp Liệc nói: "Hay là thầy muốn dùng khí giái chi? Nói dứt lời Hiệp Liệc bèn rút trong lưng ra một lưỡi gươm dài chừng bốn tấc mà phóng gâm lên mặt bàn đứng sựng. Thầy cai giựt mình ngó lưỡi gươm sáng như bịt bạc thì tay chơn run lập cập. Hiệp Liệc thấy vậy liền rút trong lưng ra một cây súng lục liên cầm liệng luôn lên bàn và nói: "Nếu dùng lưỡi gươm không tiện, xin thầy dùng đỡ cây súng nầy có lẽ hay hơn".


Hiệp Liệc nói dứt lời rồi đứng khoanh tay cười ngất. Thầy cai thấy Hiệp Liệc đường đường diện mạo, lại lời nói hùng hồn thì trong lòng khiếp sợ, thế mà thầy bạo gan cầm cây súng lục liên lên nhắm Hiệp Liệc mà bắn, thầy vừa bóp cò thì người nhảy đến chụp tay làm cho bạt lòng súng qua bên, súng nổ lên viên đạn trúng vào vách tường bể một miếng xi măng gần bên Hiệp Liệc đứng chừng năm tấc. Cô cai tổng la lên rằng: "Mình ôi! Mình muốn chết hay sao mà dám toan giết Hiệp Liệc là một tay lợi hại".


Thầy cai sẵn giận chẳng nói lời gì, thầy hất một cái rất mạnh làm cho cô cai phải ngã ngửa ra, còn Hiệp Liệc thì vẫn đứng khoanh tay và ngó. Thầy cai đưa súng lên và vừa bóp cò một lần nữa, bỗng bị Năm Mạnh nhảy cửa sổ vào nhà một tay nắm nơi cổ tay thầy một tay choàng qua hông mà giở hỏng lên khỏi mặt đất. Hiệp Liệc thấy vậy nói rằng: "Anh Năm, chẳng nên mạnh tay, hãy để thầy ngồi lại ghế mà lấy cây súng sáu thì đủ".


Hiệp Liệc bước lại đỡ cô cai ngồi lên ván đoạn nói với thầy cai rằng: "Tôi có lòng kính trọng thầy nên mới đến nhà dùng lời tử tế mà nói, thầy không bằng lòng cho mượn thì thôi, lại toan giết tôi thật cũng quá bụng tôi đó, thế mà tôi chẳng giận thầy chút nào. Tôi mượn không được thôi xin để tôi đi về cho sớm". Nói dứt lời Hiệp Liệc cúi đầu chào thầy cai đoạn chào cô cai và nói: "Tôi chẳng quên ơn cô bao giờ, cũng nhờ cô mà tôi mới đặng toàn tánh mạng nầy. Thưa cô tôi về". Nói rồi Hiệp Liệc bèn đi ngay lại bàn giựt lưỡi gươm nhét vào lưng rồi cùng năm Mạnh đi ra đường. Hiệp Liệc nói với Năm Mạnh rằng: "Anh cầm máy xe về để lại nhà của tôi mới mướn sau đây, và khi anh được điển tín thì lập tức đem xe xuống Mỹ Tho trước nhà hàng "Túy Anh" thì có tôi lên đi về".


Khi Hiệp Liệc và năm Mạnh đi rồi thầy cai thở ra và nói với cô cai rằng: "Cũng tại mụ đó thấy không? Nếu mụ không chụp tay tôi thì tôi giết đặng nó rồi, có phải là tôi đặng nổi tiếng như thầy Đỗ Hiếu Liêm bắt được Bạch Xà và Hắc Hổ không, mà lại tôi còn nổi tiếng hơn nữa. Ủa! Không biết chừng được quan trên thưởng mề đây điều nữa a mụ".


- Thôi đi, mề gà chớ mề đay gì, mình tưởng thằng Hiệp Liệc nó đưa súng cho mình bắn nó là nó ngu đột gì hay sao, nó phải biết sao nó cũng khỏi hại nên mới bạo gan đến thế.


- Nín đi mụ à, đàn bà quần vận yếm mang, nan hóa mà biết gì. Tôi nghĩ tôi mất cái mề đay tôi giận quá. Mề đay gì tôi cũng có đủ, duy còn thiếu cái thứ đỏ đỏ gắn vào ngực thì coi cái ngực nó nở lớn lắm.


- Có khó gì, mình muốn thì kỳ cử bỏ thăm cứ hội đồng quản hạt tới đây mình vác tiền mua thăm khi đắc cử rồi mình "Quì" trọn hai năm thì mình sẽ có đỏ đỏ trên ngực khó gì.


- Mụ nói sao lạ quá, làm một ông nghị viên quản hạt nhỏ nhít gì, mà lại phải "quì" cho mất thể diện đó a mụ.


Cô cai cười xòa và nói "Quì" đây là tiếng tây nghĩa là "dạ" mình quen sao?


A... phải rồi. Ối! Tôi không thèm, "quì" mà đeo mề đay điều ra đàng thấy người ta ngó vào ngực thì hổ mặt với người đời quá mà, có khác nào thằng cùi mặc đồ gấm đó a mụ. Thầy cai nói vừa dứt lời bỗng có một đứa ở chạy vào nhà nói rằng: "Thưa ông có một người ăn trộm chiếc tàu hơi chạy rồi nên tôi vào báo cho ông hay". Thầy cai vỗ đầu và nói: "Thằng Hiệp Liệc thiệt quá trời, nó mượn mình không cho thì nó cũng lấy ngang".


Cô cai nói: "Mình lo lắng làm gì, để coi trong ít ngày đây Hiệp Liệc có đem trả không cho biết".


Bài nầy bổn báo dịch một phần trong bài thông tin của Hiệp Liệc đăng trong báo Opinion và lời khai của thầy cai và mới đây bổn báo có tiếp đặng điển tín của thầy cai cho hay rằng Hiệp Liệc đã trả chiếc tàu hơi lại cho thầy rồi.


B.B.


(còn tiếp)


Nguồn: Văn học Việt Nam nơi miền đất mới, tập 2. Nguyễn Q. Thắng sưu tầm, biên soạn, giới thiệu. Trọn bộ 4 tập, hơn 5000 trang khổ lớn 16 x 24 cm. NXB Văn học, 2007-2008.


 


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sống và Viết đến cùng với văn chương - Nguyễn Bích Thu 26.03.2020
Sao lòng ta chưa nguôi- Đọc "Thơ ngắn" Đỗ Nghê - Nguyễn Thị Tịnh Thy 26.03.2020
“Sống và Viết” của Triệu Xuân: "Một ánh đèn trong với vạn tấm lòng” - Nguyễn Thị Tịnh Thy 25.03.2020
Phê bình sinh thái hay chuyện "hãy lễ độ với thiên nhiên" - Phạm Xuân Dũng 25.03.2020
"Kẻ sỹ thời loạn" hay thời loạn vắng kẻ sỹ? - Nguyễn Thị Tịnh Thy 25.03.2020
Phê bình từ chủ nghĩa nữ quyền sinh thái: sự kết hợp giữa “cách mạng giới” và “cách mạng xanh” trong nghiên cứu văn học - Nguyễn Thị Tịnh Thy 25.03.2020
Khánh Chi: Thơ của niềm khao khát giao cảm - Nguyễn Văn Hòa 24.03.2020
Ông “Tái thiết ngôn ngữ” Lã Nguyên - Văn Giá 19.03.2020
Đọc Thơ Trần Trung Đạo - Lương Thư Trung 17.03.2020
Lưu Hiểu Ba – Người giải phẫu chế độ Trung Quốc - Tạ Duy Anh 16.03.2020
xem thêm »