tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Lý luận phê bình văn học
30.03.2009
Tư liệu
Văn học Việt Nam nơi miền đất mới (15)

Thằng Bọ vừa đọc hết tin nầy thì có một người xô cửa bước vào đưa cho Đỗ Hiếu Liêm một cái điển tín, chàng lật đật mở ra xem thì thấy mấy hàng như vầy:


"Đặng Nguyệt Ánh vì bịnh nặng lại hay tin hai đứa em chết thì mất trí, Đỗ Hiếu Liêm an lòng dưỡng bịnh, Hiệp Liệc lãnh việc săn sóc chạy thầy cho nàng, có lẽ cứu đặng chẳng sao".


Hiệp Liệc


Đỗ Hiếu Liêm xem điển tín rồi thì lắc đầu thở dài và nói với thằng Bọ rằng: "Khổ nữa, nàng Đặng Nguyệt Ánh bị mắc thuốc lại vì rầu mạng phần của hai em mà mất trí rồi. Ôi! Nếu vậy thì nàng chẳng còn biết thầy là ai nữa, còn thằng Hiệp Liệc nào mà có tình cùng thầy quá vậy thầy nghĩ không ra".


Thằng Bọ nói: "Tôi tưởng Hiệp Liệc là một đứa ăn cướp có ý kiên sợ thầy mạnh lại rồi sẽ bắt nó mà nạp cho quan nên thi ân cho thầy lúc nầy phòng sau nhớ đến mà tha thứ cho nó".


Đỗ Hiếu Liêm nói: "Mầy nói nghe có lý, nhưng tao tưởng Hiệp Liệc là một đứa ăn cướp đại tài mà kiên sợ gì tao. Tao nghi chắc rằng Hiệp Liệc đây là Hoàn Ngọc Ẩn chớ không ai đâu lạ".


- Dạ thưa vì lẽ nào mà thầy dám nghi như vậy đặng.


Đỗ Hiếu Liêm cười và nói: "Thầy thấy trong tấm danh thiệp của Hiệp Liệc có in mấy chữ như vầy: "C.S. Hiệp Liệc Sai Gon". Nên nằm đêm hằng bàn kiếm coi hai chữ C.S. có nghĩa gì, còn cái biệt hiệu ấy có ý chi lạ chăng.


Cũng may cho thầy, hồi hôm nầy thầy nhớ anh Hoàn Ngọc Ẩn di du học Pháp quốc, không biết mạnh giỏi thể nào, việc ăn học ra làm sao.


Nhớ đến tên người bỗng lại nhớ đến cái tên riêng của thầy dạy võ của người bên Tàu đặt cho người là Nghĩa Hiệp bởi người có chí hiệp liệc, đó có phải là Hiệp Liệc đây là Nghĩa Hiệp, còn Nghĩa Hiệp chính là Hoàn Ngọc Ẩn chăng? Đó là một mối tơ rối rấm mới tháo ra nhưng chưa đủ đáng nghi được.


Thầy lại nhớ đến tên Hoàn Ngọc Ẩn lại nhờ đâu khiến cho thầy nhớ đến câu "Ngọc Ẩn Côn Sơn" thế thì anh Hoàn Ngọc Ẩn mai danh dưới hai chữ C.S. là chữ tắt của Côn Sơn.


Đó là mối tơ rối thứ nhì cũng gỡ ra đặng đó.


Thằng Bọ vỗ tay khen Đỗ Hiếu Liêm mà rằng: "Hay lắm hay lắm, nếu thầy tài đến thế thì còn ai trên đời là tài hơn nữa" Đỗ Hiếu Liêm cười và nói: "Ngoài hai cái lý đoán nầy thì phải biết chính là anh Hoàn Ngọc Ẩn mới võ nghệ cao cường, mới có chí thanh cao mạo hiểm, mới biết chữ Tây giỏi mà viết bài lai cảo gởi cho báo Tây, mới thương thầy cứu khỏi tay thằng ba Lực giết đêm nọ, bây giờ đi cứu cấp nàng Đặng Nguyệt Ánh".


Thằng Bọ nét mặt hân hoan hỏi Đỗ Hiếu Liêm rằng: "Thầy định ra như vậy thật là tôi dám cho rằng không sai mà hà lý thầy Hoàn Ngọc Ẩn lại bỏ học trở về đi ăn cướp".


Đỗ Hiếu Liêm thở dài một cái và gương mặt ưu sầu nói rằng: "Đó là một sự bí mật làm cho thầy chết trí nghĩ suy song cũng nhờ câu: "Kim trầm Lệ Thủy" sông Lệ có vàng chìm, thủy Lệ đây là nàng Lệ Thủy, ờ hay là cái số của anh Hoàn Ngọc Ẩn vì tình đem vàng mà gieo xuống sông Lệ tức là làm giàu cho nàng đó". Thằng Bọ nghe Đỗ Hiếu Liêm phân dứt lời thì trong lòng không vui ngồi ủ mặt ê mày một chập sau ngước mặt lên hỏi Đỗ Hiếu Liêm rằng: "Nếu như hẳn thật Hiệp Liệc nầy là thầy Hoàn Ngọc Ẩn thì khi mạnh rồi thầy sẽ bắt người không".


Đỗ Hiếu Liêm sửa nét mặt uy nghiêm rồi nói: "Thầy đã tình nguyện làm lính mật thám, thế thì quan pháp bất vị thân, ấy là cái trách nhiệm của thầy bỏ đi sao đặng. Hiệp Liệc đã đánh một đám trong sòng me thì người tội rồi".


Thằng Bọ châu mày và nói "Hay là thầy quên Hiệp Liệc cứu thầy khỏi phải ba Lực giết ngày nọ, thầy quên Hoàn Ngọc Ẩn là bạn hữu thân thiết của thầy sao".


Đỗ Hiếu Liêm nói: "Hoàn Ngọc Ẩn mà sanh tâm như thế thì có ra gì, người như vậy chẳng nên kết nghĩa mà làm chi. Nói đây thầy mới nhớ lại, thầy mà lỡ bước công danh đây cũng tại Hoàn Ngọc Ẩn mà ra".


Thằng Bọ thở dài và nói: "Tôi tưởng có lẽ nào thầy Hoàn Ngọc Ẩn đành làm như vậy và thầy Hoàn Ngọc Ẩn làm cách nào hại thầy lỡ bước công danh đặng".


Đỗ Hiếu Liêm trợn mắt nói rằng: "Số là ngày trước thầy muốn làm cho Hoàn Ngọc Ẩn dứt tình cùng nàng Lệ Thủy nên cạn lời phải quấy khuyên dỗ nàng giả tình lang chạ với thầy, trong lúc đó thầy bị nàng Lệ Thủy bắn lầm trọng bịnh, Hoàn Ngọc Ẩn có nói với thầy sẽ gởi thơ xin phép giùm ai dè Hoàn Ngọc Ẩn tưởng thiệt rằng thầy có lòng nghiệt súc mới nổi máu ghen.


À phải rồi, vì ghen mà người không gởi thơ cho quan đốc học xin phép cho thầy nên chi thầy phải bị đuổi. Ôi! Thầy mới rõ Hoàn Ngọc Ẩn vì một con đờn bà mà đê tiện thể ấy. Hoàn Ngọc Ẩn chớ tự kiêu rằng mình võ nghệ siêu quần, thập bát ban võ cử tinh thông, nếu người không bị ta bắt sống thì viên đạn vô tình cũng xẻ lá gan anh kiệt cũng rọi trái tim tiểu tâm của người. Thầy nói đây là nói Hoàn Ngọc Ẩn là một tay gan ruột anh hùng thì có, coi chết như ngủ, thấy máu rơi như đổ mồ hôi, thế mà cái lòng trắng đen chen lộn".


Hiệp Liệc là ai? Có phải là Hoàn Ngọc Ẩn không?


- Phải đó, thật Đỗ Hiếu Liêm đoán không sai vậy.


Đang khi Đỗ Hiếu Liêm nói chuyện cùng thằng Bọ không dè có thằng Lục Tặc ở ngoài rình nghe không sót một lời lật đật chạy về thuật lại cho năm Mạnh nghe.


Nhắc lại khi Hiệp Liệc đi xe hơi năm Mạnh xuống Mỹ Tho thì có hai Danh đợi và cho hay rằng việc trộm tàu hơi đi Trà Vinh không khó thì Hiệp Liệc phân rằng để chàng đến nhà thầy Cai Tổng mà mượn, chừng nào không đặng thì sẽ làm ngang.


Hiệp Liệc đã sắp đặt trước nên khi mượn không đặng thì giả đò ra về cùng năm Mạnh. Trong lúc nầy hai Danh đã trốn ra bến đổ dầu xăng vào máy mở dây chờ sẵn, Hiệp Liệc ra đến đàng rồi trốn trở lại chạy ra bến xuống tàu cùng hai Danh mở hết máy cho chạy.


Xuống đến Trà Vinh Hiệp Liệc hay tin Đặng Háo Thắng chôn hai đứa em của nàng Đặng Nguyệt Ánh được một ngày, còn nàng thì nằm mê chưa tỉnh. Muốn dọ hỏi chắc chắn coi ai làm chủ sự vụ bỏ thuốc nầy, Hiệp Liệc thay đổi y phục ra một người Annam dáng cách tầm thường rồi cùng hai Danh vào tiệm hút á phiện. Hiệp Liệc nói với hai Danh rằng: "Hai Danh, mầy kiếm chỗ nào nằm một chỗ xa tao, rồi kêu một thằng chánh là bợm ghiền mướn nó làm thuốc cho mầy hút, đang khi đó mầy dọ hỏi về vụ nầy chắc có lẽ mầy cũng dọ được coi nó nghi rằng ai, còn tao thì dọ một thằng khác".


Hiệp Liệc vừa bước vào tiệm thì gặp một người hình thù ốm ròm, sắc mặt xanh xao, ngồi một mình khoanh tay dường như đến buổi nghiền mà không có tiền mua nhựa mà hút hoặc là nuốt. Hiệp Liệc đi ngay lại hỏi rằng: "Nầy anh, anh biết làm thuốc không, đặng làm giùm cho tôi ít điếu hút chơi?" Thằng bợm nghe hỏi sửa nét mặt tươi cười, mau mau trả lời lại rằng: "Dạ biết, tôi làm thuốc khéo lắm, đã mau mà điếu nào cũng núm trái chanh, hút thôi nó đã và sướng cổ vô cùng". Hiệp Liệc nói: "Nếu vậy thì may lắm anh biểu chệc đem đồ lại". Thằng bợm vừa đi lấy cây chổi và nói lớn lên rằng: "Ê đốt đèn à".


Đang khi nằm lại và hút được một điếu, Hiệp Liệc hỏi thằng bợm rằng: "Nầy anh, tôi nghe nói có một đám làm tuần nào mới ít ngày đây bị người ta bỏ thuốc độc, có người bị bịnh nặng, có người chết, anh có hay biết chi không".


- Trời ơi! Tôi đây mà việc gì trong tỉnh nầy xảy ra mà không biết. Mấy người thông tín cho các nhựt trình Sài Gòn còn kiếm tôi mà hỏi lăn-xê-măn (renseignements) nữa à. Vụ nầy xảy ra tại nhà anh hương Thắng, nhà ở gần đây chừng ba trăm thước, hai đứa con trai của ông đốc phủ Đặng Nghiêm Huấn, xẩy rồi, còn chị chúng nó là cô tư Ánh cũng gần xẩy nữa.


Hiệp Liệc nói: "Mà anh có biết ai bỏ thuốc mà hại độc dữ nầy không?"


- Mà thầy hỏi làm chi, cái đó cha của tôi hỏi cũng không dám nói, vì nói tầm bậy vô khám chết ghiền, bằng không thì chúng cũng đốt nhà chớ phải chơi sao.


- Vậy mà anh nói anh biết là biết làm sao?


- Tôi biết là biết vậy đó thôi chớ có biết ai bỏ thuốc mà dám nói.


- Trong thế anh có nghi cho ai làm chuyện ác nầy không? Nếu anh bàn hay tôi thưởng phần anh nguyên một cái ngao tài với một cắc nhựa nhứt hút chơi.


Thằng Bọ cười và nói: "Tôi nói cho thầy nghe chơi mà đừng nói cho ai nghe hết đa, bởi vì tôi nghi chớ không dám chắc là ai".


- Được, sự nghi trúng hay là trật có hại gì, chừng nào anh đoán chắc thì mới sợ chớ.


Thằng Bọ nói: "Đây thầy nghĩ mà coi, thường thường bỏ thuốc độc một là vì oán thù muốn giết người ta, hai là bỏ thuốc cho người ta mê mà lấy của. Vụ nầy khó nghi cho ai làm chủ sự được, vì nếu như người trong nhà thì sao lại người người cũng đều bị mắc thuốc trong thân tộc cùng người dự đám không sót một ai, còn nghi cho người ngoài thì biết ai mà nói. Chớ phải chi vợ chồng chú hương Thắng mà không bị mắc thuốc thì đáng nghi cho hai người muốn giết ba đứa cháu mà tóm thâu gia tài sự nghiệp, mà cũng lạ sao mà người người mắc thuốc chẳng lấy gì làm nặng lại để phần cho mấy đứa con của ông đốc phủ phải kẻ mất người còn nghĩ ra tội nghiệp quá".


Hiệp Liệc nói: "Anh biết tánh tình của hai vợ chồng Đặng Háo Thắng thể nào chăng?" 


- Dạ biết lắm chớ, thuở trước chú hương Thắng tánh nết nhu mì dễ thương lắm, ấy là hồi còn nghèo, bởi vậy ông Đốc phủ mới tin cậy giao cho chú ta cai quản sự nghiệp giùm cho mấy đứa con, chẳng bao lâu chú hương cặp với cô vợ tây bây giờ làm vợ chú đó mới sanh tâm bài bạc. Chú thua mấy tháng nay cũng có gần một muôn đồng bạc.


Hiệp Liệc hỏi: "Nếu có vậy sao mấy người chú của nàng Đặng Nguyệt Ánh không gián can".


- Dạ sao không, nhưng mỗi lần mấy người đó tới nhà nói nầy nọ thì chú hương Thắng thảy cho vài trăm đồng bạc thì êm.


- Anh biết gốc rễ của vợ Đặng Háo Thắng không?


- Nói gì cái đó tôi còn biết nhiều hơn vợ của tôi nữa đa, cô nầy thuở trước là một con chơi bời, nó ở xóm hàng tre miệt Chợ Đũi Sài Gòn, thật cô ta rất lịch sự. Tôi biết đến cái tên riêng của cô ta nữa là cô hai Thẹo.


- Anh làm gì mà biết rành lắm vậy?


- Thuở nó còn ở hàng tre tôi ở trên Sài Gòn đánh xe song mã, rước đưa mấy cậu công tử bột đi chơi với cô ta thường khi. Sau đó cô ta lấy một ông Tây, đến khi ông tây nầy về tây thì nó mới trồi đầu về dưới nầy, rồi chẳng mấy ngày tốt phước đụng được chú hương Thắng. Ôi, nói gì chú hương Thắng, chú thương cô đó chẳng khác nào Trụ Vương mê Đắc Kỷ cũng bởi mê vì cái sắc của cô đó mà chú hương để cho cô ta cướp quyền, cô đó nói gì thì chú hương cũng nghe và lại sợ cô ta như sợ cọp.


Hiệp Liệc nghe thằng bợm nói đến đây thì tự nghĩ rằng: "Ta hỏi bấy nhiêu đây cũng đủ rồi". Hiệp Liệc hút đâu có hai điếu thuốc còn dư lại bao nhiêu thì cho thằng bợm làm thuốc với một cắc. Hiệp Liệc đi ra khỏi tiệm á phiện kế một chập sau hai Danh cũng đi ra, hai Danh nói với Hiệp Liệc rằng: "Thầy dọ hỏi thế nào, chớ tôi hỏi thăm không ra mối mang chi cả".


Hiệp Liệc cười và nói: "Mầy dở quá, ấy là tại mầy không khéo lựa thằng bợm nào gương mặt lanh lợi xảo trá. Tao dọ xong rồi nội đêm nay thầy trò mình đi thăm nàng Đặng Nguyệt Ánh, còn những thuốc tao đem theo để cứu nàng mầy có cất giữ kỹ lưỡng không"?


- Dạ có, tôi để tại nhà người chị của tôi, bây giờ cũng trưa rồi, xin mời chủ về nhà người chị của tôi dùng cơm đặng ngủ vì đêm hôm thầy thức sáng đêm và tối nay còn phải thức nữa, e phải hao tổn tinh thần.


 


Tối lại vào khoảng mười giờ chính là đêm mười bốn Annam trời thanh gió mát, hoàn nguyệt chẳng chi tròn lắm, nhưng tỏ rạng lạ thường, giờ nầy tiếng ồn ào tiêu tản, duy còn vẳng nghe một hai tiếng phù trầm cầm trãng cùng tiếng tiêu tao quyển sáo của khách hữu tình cùng cô nguyệt đêm thanh, giữa trời đờn chơi mảng mê mẩn mà canh sang chẳng đếm. Cũng là giờ này trong một cái huê viên thanh mậu, kỳ hoa dị thảo sum sê, khách có tình cùng non nước cỏ cây, gặp dịp may lạc bước đến huê viên nầy thì chi cho khỏi toại lòng thưởng ngoạn. Đó là nói về cảnh còn chưa tả qua cảnh ngộ của khách si tình đối với cảnh buồn lại trước mắt, vui vì ánh nguyệt làu làu thì còn chi mà làm cho si lụy hơn nữa.


Hiệp Liệc leo rào vào đến huê viên thấy trăm hoa đua nở khoe màu dưới nguyệt, mùi thơm tho ngào ngạt phưởng phất theo ngọn gió hắt hiu, thì dừng bước nét mặt hân hoan nói thầm rằng: "Thật là một cái huê viên đẹp chẳng thua gì huê viên của nàng Lệ Thủy". Hiệp Liệc nói vừa dứt lời bỗng nghe có tiếng cầm trăng trổi bực Tần lâu não nùng khúc nhặt khúc khoan, thì ngạc nhiên nói một mình rằng: "Lạ nầy! Đêm cũng là khuya khoắc mà ai còn ở chốn huê viên đờn một mình, tuy tiếng đờn ai oán nghe rất phù trầm thì nhận được một người tài tử, nhưng nghe cho kỹ thì chẳng phải vì tâm sự đoạn trường mà người muốn đờn bài đó, ta cũng nên lần bước đến gần coi ai đờn cho biết". Hiệp Liệc đi đến giữa vuông vườn bỗng thấy có một người đàn ông và một người đàn bà đang ngồi trên một cái ghế cây dài. Người đàn ông đây là Đặng Háo Thắng còn người đàn bà là người vợ. Đặng Háo Thắng mặc một bộ đồ hàng đen cụt ngồi một đầu ghế nét mặt âu sầu, còn người vợ thì ngồi một đầu ghế đang ôm đờn mà đờn. Hiệp Liệc núp bóng theo mấy hàng kiểng gần đó nên thấy rõ vớ của Đặng Háo Thắng, mặt dồi phấn gặp ánh trăng chiếu xuống trông vào càng thêm đẹp cực kỳ, cô ta mặc một bộ đồ bà ba bằng hàng Bombay trắng còn mới tinh hảo.


Hiệp Liệc ngó vợ của Đặng Háo Thắng một hồi rồi nói thầm rằng: "Người nhan sắc dường nầy mà Đặng Háo Thắng không mê sao đặng". Vợ của Đặng Háo Thắng đờn một hồi rồi ca bài Vọng cổ hoài lang và đờn theo nghe thôi mùi mẫn. Nàng đờn và ca dứt rồi thì để đờn xuống day qua gát tay lên vai Đặng Háo Thắng và nói: "Này mình, đêm nay trăng thanh gió mát, thật là cảnh chìu người, thế mà sao mình vẫn ưu sầu không thốt lời chuyện vãn cùng tôi. Nầy mình! Mình không nhớ khi tôi cùng mình giao mặt bắt tay đêm đầu cũng tại nơi đây, cũng trong chừng Hoàn Ngọc Ẩn có trao cho một cái còng bèn còng tay Allington rồi bỏ đi xuống lầu tính mở cửa cho Hoàn Ngọc Ẩn vô mà chẳng dè chàng đã vô rồi.


Hoàn Ngọc Ẩn mở được cửa ra vào phòng thấy nàng Lệ Thủy thì mừng vô hạn, chàng rán gượng vừa đi vừa nhũi tới giường ôm nàng, vui mừng cho đến nước mắt tuôn dầm song rán sức hôn nàng một cái và nói: "Mới hay Hiệp phố hôm nay Châu về". Dứt lời Hoàn Ngọc Ẩn ngã ra bất tỉnh.


Cũng đang khi đó Năm Mạnh chạy xuống đến nơi đỡ Hoàn Ngọc Ẩn dậy và lập tức lấy nước rửa nơi vít của chàng, cũng trong khi ấy nàng Lệ Thủy nghiêng mình ngó Hoàn Ngọc Ẩn mà khóc òa. Nàng mừng chưa mấy giây mà thấy Hoàn Ngọc Ẩn ngả ra bất tỉnh máu chảy dầm mình thì gan bào ruột thắt. Lệ Thủy uất ức trong lòng ý nàng muốn chỗi dậy nhảy xuống giường mà ôm Hoàn Ngọc Ẩn, nhưng tay chơn không sức cử động được.


Cũng đang khi đó có lính nghe tin náo động chạy đến, ăn kết vừa xong thì cò lính bắt anh Allington và mấy thằng Chệc đồng lõa đem về bót giam cầm, còn Năm Mạnh thì chở nàng Lệ Thủy và Hoàn Ngọc Ẩn về ở dưỡng bịnh trong một cái nhà thương.


KẾT CUỘC


(Tiệc cưới rỡ ràng!)


Sóng lặn mây tan, Allington và mấy đứa đồng lõa thảy bị tòa lên án phân minh, Hoàn Ngọc Ẩn và năm Mạnh được sở mật thám Hồng Kông bài khen, nàng Lệ Thủy khỏi mất bạc và đồ trang sức quí giá Hoàn Ngọc Ẩn và nàng Lệ Thủy dưỡng bịnh trong hai mươi ngày rồi đồng cùng Năm Mạnh trở về Sài Gòn. Vợ chồng Đỗ Hiếu Liêm được điển tín của Hoàn Ngọc Ẩn đánh về thì kinh ngạc cả hai đồng nhận chàng là một người tài tình trên đời có một mà thôi.


Tàu về đến Sài Gòn, vợ chồng Đỗ Hiếu Liêm, Lục Tặc và em gái của Năm Mạnh đủ mặt đến tại bến tàu tiếp rước.


Kẻ về người rước, chi xiếc nỗi mừng tiếng nói giọng cười pha lẫn với nhau tở mở. Hoàn Ngọc Ẩn đi lại vò đầu Lục Tặc và hỏi rằng: "Lục Tặc em có nhớ thầy không?" 


- Dạ nhớ quá thầy à.


- Em nhớ bằng giống gì?


- Dạ nhớ bằng (Lục Tặc nhón gót lên kê miệng vào tai của Hoàn Ngọc Ẩn và tiếp rằng) Dạ nhớ bằng nhớ em gái của anh Năm Mạnh đi về nhà má của ảnh từ một tháng nay mới gặp mặt lại.


Hoàn Ngọc Ẩn cười xòa, chàng ngó em của năm Mạnh rồi cúi xuống kê miệng vào tai của Lục Tặc mà hỏi rằng: "Em khoái con đó lắm hả".


- Dạ khoái lắm lắm.


- Khoái bằng giống gì lận?


- Dạ hơn những vật gì trên thế gian nầy cả, con đó tôi coi bộ ngon hơn mì bên Hồng Kông nữa a thầy.


Hoàn Ngọc Ẩn cười và nói nhỏ rằng: "Để thầy làm mai cưới nó cho em".


Lục Tặc nghe Hoàn Ngọc Ẩn nói thì mừng quýnh nhảy dựng lên rủi trật chơn té đưa hai tay hai chơn lên trời.


Người người thấy vậy hiểu ý đều cười ngất, duy có em gái của Năm Mạnh e lệ mặt ửng đỏ, cô ta cũng tức cười và nói trong bụng rằng: "Anh Lục Tặc đó hư thúi thì thôi".


Dứt trận cười, bảy người đồng lên hai cái xe hơi mà trở về nhà của Hoàn Ngọc Ẩn.


Khi xe chạy ngang qua nhà của Lệ Thủy thì nàng bảo ngừng xe ngó vào đám tro tàn, nàng chẳng chút gì tiếc, nhưng thương xót hai Dõng và mười Phút cả hai là đứa nghĩa bộc bỏ mạng, rồi đó nàng day lại nói với Hoàn Ngọc Ẩn rằng: "Số trời muốn cho thiếp với chàng từ đây về sau trúc mai sum hiệp một nhà nên mới gây nên cơn hỏa tai nầy, thế thì cũng chẳng nên tiếc".


Một tuần sau mọi việc sắp đặt xong, Hoàn Ngọc Ẩn và Lệ Thủy làm lễ nghinh hôn tại xã Tây Sài Gòn và tối lại có thiết lập một tiệc rất trọng thể đãi thân bằng cố hữu vui vầy.


Đúng bảy giờ tối, tiếng pháo điển nổ vang trời, dứt hiệp pháo thì tiếng nhạc của hội Fanfare Saigonnaise của M. Châu Cần Thơ đánh tiếp theo nhiều bản nghe thanh thao tuyệt diệu. Giữa nhà có một bàn tiệc dài, Hoàn Ngọc Ẩn mặc một bộ đồ nỉ đen kiểu (smoking) ngồi kề một bên nàng Lệ Thủy mặc toàn một bộ đồ hàng satin trắng, bên hữu nàng Lệ Thủy thì có Lục Tặc bên tả Hoàn Ngọc Ẩn thì có Năm Mạnh là hai người có công nhứt, sau đó mới đến mấy người dự tiệc khác.


Đối diện với Hoàn Ngọc Ẩn thì có vợ chồng Đỗ Hiếu Liêm và kế đó mới sắp lần khách quan. Khi vầy tiệc, tiếng chuyện vãn cười cợt hoan lạc thật là thâm thúy vô cùng. Tiệc càng vui rượu càng thấm, chén thù chén tạc khi cạn khi đầy làm cho đám tân hôn vui mừng vô hạn.


Đến tuần rượu sâm banh, Đỗ Hiếu Liêm đứng dậy xin phép các quan dự tiệc thốt vài lời trân trọng cùng Hoàn Ngọc Ẩn người người thảy đều lẳng lặng như tờ kế nghe Đỗ Hiếu Liêm thốt lời rằng:


Thưa cùng anh và chị yêu quí!


Có chi làm cho vợ chồng em được hân hạnh bằng được hôm nay giữa tiệc long trọng nầy vui mừng anh và chị đã thành hôn.


Được hạnh phúc nầy, được chia hoan ấy, tất làm cho em cảm động khôn ngằn, vì nhớ lại nỗi nọ đường kia buổi trước mà giữa tiệc nầy em không tiện tỏ ra.(1) Đỗ Hiếu Liêm châu mày gạt lệ và tiếp rằng: "Thưa anh và chị, thế mà em biết lòng anh và chị nên em đứng trước mặt anh chị em chẳng ngại ngùng mà em lại vui mừng vậy.


Em biết lấy lời châu ngọc nào cho xứng đáng mà chia mừng anh chị hôm nay đẹp duyên kỳ ngộ, gẫm lại trên đời này còn có đôi tài tử giai nhân nào hơn đặng. Dầu mà lời thô tiếng kệch, nhưng mà tấm lòng thành thật là hơn, vợ chồng em xin chúc cho anh và chị: duyên giai ngẫu trăm năm vĩnh viễn, nghĩa trúc mai sớm nảy thêm chồi. Quí thay! Mong thay!" 


Đỗ Hiếu Liêm nói dứt lời thì tiếng vỗ tay ầm lên và khi vừa dứt thì Đỗ Hiếu Liêm tiếp rằng: "Thưa anh và chị, hôm đám tiệc cưới của vợ chồng em, anh và chị đều có tặng riêng mỗi người một vật quí để làm kỷ niệm cho vợ chồng em. Vậy hôm nay, dầu vợ chồng em chẳng biết dùng vật chi cho xứng đáng kính xin anh và chị nhậm lấy, song vì chút lòng yêu kính nên không ngại, xin anh và chị chớ nệ của hèn này mà nhậm giùm, thế mới vui lòng hai em cho." Hoàn Ngọc Ẩn thấy Đỗ Hiếu Liêm trao một cái hộp nhỏ, chàng tiếp lấy giở nấp lên thì là hai chiếc nhẩn hôn phối bằng bạch kim có nhận hột xoàn giáp vòng giống một thứ của chàng đi cho vợ chồng Đỗ Hiếu Liêm trước kia, thì lấy ra đeo vào ngón tay của nàng Lệ Thủy một chiếc và nàng Lệ Thủy lấy một chiếc đeo vào ngón tay của chàng. Vừa rồi Hoàn Ngọc Ẩn và Lệ Thủy nắm tay của vợ chồng Đỗ Hiếu Liêm tỏ dấu cám ơn. Hoàn Ngọc Ẩn vừa muốn thốt lời tạ ơn chư khách quan cùng cố hữu tưởng lòng đến dự tiệc, bỗng có Lục Tặc đứng dậy xin chàng dừng lời lại mà rằng: "Xin thầy và cô cho phép em thốt ít lời thô kệch" Lục Tặc cúi đầu chào mọi người rồi chào vợ chồng Hoàn Ngọc Ẩn mà rằng:


Thưa thầy và cô


(Lục Tặc nói đến đây hồi hộp quá nên quên lời, cậu ta gãi đầu thở ra vài cái rồi nói:) Tưởng đâu là nghẹn rồi chớ (Ai nấy đều cười xòa).


Thưa thầy và cô


Hôm nay thầy và cô thành việc vợ chồng rồi, tưởng trên đời nầy có cái gì khoái hơn nữa, Lục Tặc mừng biết mấy thu cho dứt nầy? Thiệt mà, thầy và cô xứng đôi lắm, đáng cho là hạng nhứt bên Tây (cười rộ) Lục Tặc chẳng biết nói những lời gì cho hay mà chúc mừng thầy và cô, cũng nguyện long phụng sánh duyên (ai nấy cười ngất, vì rồng với phụng mà sánh duyên nỗi gì) sánh duyên long phụng rồi sanh ra một nhà Lân Qui bò lỉnh nghỉnh (cười rộ) ấy gọi là Long Lân Qui Phụng nhứt gia à".


Người người đều biết Lục Tặc nói giễu nên vỗ tay ầm lên và cười muốn đứt hơi, lúc nầy xem bộ Lục Tặc hân hoan lắm. Tiếng vỗ tay vừa dứt Lục Tặc lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ và tiếp rằng: "Lục Tặc vì chút lòng xin thầy và cô nhận dùng vật nhỏ hèn nầy làm kỷ niệm, chớ chê tội nghiệp". Hoàn Ngọc Ẩn tiếp lấy cái hộp giở ra coi và lấy một vật nhỏ bằng ngón tay cái để lên bàn thì thấy lúc lắc lia lịa, người người coi kỹ thì cười ngã nghiêng ngã ngửa. Ấy là con "lật đật".


Đang khi trong nhà còn yến ẩm vui vầy ở ngoài sân pháo bông đốt nổ đùng đùng xẹt lên trời túa sáng ra thiên hạ đi coi dập dìu mỗi khi pháo xẹt lên trời lũ trẻ la rùm lên: "Cha cha!" Om sòm. Pháo bông đốt đến hai giờ sáng mới dứt, người dự tiệc cùng kẻ đi coi giải tán ra về trên các con đàng đông đặc.


Cũng là giờ đó đêm đó, trên trời gương nga vằng vặc trong phòng hiệp cẩn, giao bôi đuốc hoa lập lòa, Hoàn Ngọc Ẩn và nàng Lệ Thủy thay đồ mát ra đứng ngoài hiên nhìn trăng nhắm cảnh dường hữu tình với lứa đôi thì mặt hiệp mặt tay bắt tay nửa say nửa tỉnh. Một chập sau Hoàn Ngọc Ẩn lòn một tay dưới chơn một tay nơi cổ nàng Lệ Thủy đỡ nàng lên coi rất nhẹ nhàng như nưng lấy một đóa hoa tươi tắn kia mà đam vào phòng; chàng để nàng lên nằm trên giường. Kế đó lần lần đèn trong nhà sụp tắt tối mò...


 


Qua ngày sau Hoàn Ngọc Ẩn và nàng Lệ Thủy đi xe hơi lên Chí Hòa thăm mồ của nàng Bạch Tuyết, nàng Lệ Thủy để một tràng hoa hường tươi trên mộ mà lệ thảm lai láng tràn trề. Ngày thứ ba Hoàn Ngọc Ẩn và Lệ Thủy dự đám cưới của Lục Tặc thật rất vui, không văn nào tả cho cùng.


Hoàn Ngọc Ẩn và nàng Lệ Thủy cho vợ chồng Lục Tặc năm ngàn đồng và Năm Mạnh một muôn đồng làm vốn lập nghiệp mà đền ơn tận tình bấy lâu.


Ngày thứ tư Hoàn Ngọc Ẩn cậy Năm Mạnh và vợ chồng Lục Tặc coi chừng nhà cửa trong một tháng. Chàng và Lệ Thủy hai người đồ đạc lo xong đồng bèn lên điếu xi-gà nhắm đàng đi ra Đà Lạt dong ruổi.


Rõ ràng Hiệp phố Châu hườn.


Châu Trần duyên đẹp xuân đương một thì.


(còn tiếp)


Nguồn: Văn học Việt Nam nơi miền đất mới, tập 2. Nguyễn Q. Thắng sưu tầm, biên soạn, giới thiệu. Trọn bộ 4 tập, hơn 5000 trang khổ lớn 16 x 24 cm. NXB Văn học, 2007-2008.


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sống và Viết đến cùng với văn chương - Nguyễn Bích Thu 26.03.2020
Sao lòng ta chưa nguôi- Đọc "Thơ ngắn" Đỗ Nghê - Nguyễn Thị Tịnh Thy 26.03.2020
“Sống và Viết” của Triệu Xuân: "Một ánh đèn trong với vạn tấm lòng” - Nguyễn Thị Tịnh Thy 25.03.2020
Phê bình sinh thái hay chuyện "hãy lễ độ với thiên nhiên" - Phạm Xuân Dũng 25.03.2020
"Kẻ sỹ thời loạn" hay thời loạn vắng kẻ sỹ? - Nguyễn Thị Tịnh Thy 25.03.2020
Phê bình từ chủ nghĩa nữ quyền sinh thái: sự kết hợp giữa “cách mạng giới” và “cách mạng xanh” trong nghiên cứu văn học - Nguyễn Thị Tịnh Thy 25.03.2020
Khánh Chi: Thơ của niềm khao khát giao cảm - Nguyễn Văn Hòa 24.03.2020
Ông “Tái thiết ngôn ngữ” Lã Nguyên - Văn Giá 19.03.2020
Đọc Thơ Trần Trung Đạo - Lương Thư Trung 17.03.2020
Lưu Hiểu Ba – Người giải phẫu chế độ Trung Quốc - Tạ Duy Anh 16.03.2020
xem thêm »