Vĩnh biệt anh Nguyễn Tài: Người chiến sĩ công an mẫu mực
|
(CATP) Đồng chí Nguyễn Tài (Nguyễn Tài Đông), bí danh Tư Trọng, sinh ngày 11-12-1926, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Thanh tra Nhà nước (nay là Thanh tra Chính phủ), nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội (Khóa VIII) đã từ trần hồi 4 giờ ngày 16-2-2016 (nhằm ngày 9 tháng Giêng năm Bính Thân).
Được tin anh mất, thật đột ngột, tuy biết rằng anh đã bước vào tuổi 90. Những kỷ niệm về những ngày được cùng công tác với anh ở đặc khu Sài Gòn - Gia Định trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước bỗng ùa về, sống động như mới ngày nào.
Tôi từ Ban Tuyên huấn Trung ương Cục miền Nam về nhận nhiệm vụ ở đặc khu Sài Gòn - Gia Định năm 1965. Ban Tuyên huấn khu lúc đó bị thiệt hại khá nặng, một bộ phận lớn của lực lượng vũ trang tuyên truyền bị địch phát hiện và bị bắt gần hết.
Trong thời gian đang củng cố lại tổ chức nội thành của Ban Tuyên huấn, tôi nhận được tin nhắn của một nòng cốt trong nội thành: “Anh nên vào đứng chân trong nội thành để nắm lại lực lượng vũ trang tuyên truyền và chỉ đạo anh em. Như vậy mới khôi phục được đội ngũ. Anh em nhiệt tình còn nhiều nhưng thiếu chỉ huy thì khó vực dậy được phong trào. Trong này chỗ ăn ở an toàn cho anh, chúng tôi đã chuẩn bị xong cả”.
Tôi xin ý kiến anh Trần Bạch Đằng, lúc đó phụ trách chung. Anh Đằng cử anh Nguyễn Tài đến trực tiếp gặp tôi, trước khi quyết định. Anh Nguyễn Tài lúc đó là Ủy viên Thường vụ Thành ủy, phụ trách An ninh của T4 (mật danh của Khu Sài Gòn - Gia Định trong kháng chiến). Gặp anh, tôi trình bày thực trạng của cánh Tuyên huấn T4 sau vụ thiệt hại. Theo quán tính về nguyên tắc bí mật, tôi còn e ngại không thể nói hết cho người khác biết mọi thông tin về cơ sở nội thành.
Anh Nguyễn Tài chăm chú lắng nghe và hiểu những e ngại của tôi. Anh ôn tồn bảo: “Ngành An ninh của cách mạng được lập ra là để bảo vệ cách mạng, bảo vệ các đồng chí. Nếu không biết một số chi tiết cần thiết cho nghiệp vụ thì làm sao chúng tôi có được kế hoạch, tham mưu, giúp các đồng chí, giúp Đảng trong hoạt động cách mạng? Như vậy chúng tôi sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ”.
Tôi bị thuyết phục bởi cái lý và nhất là cái tình của anh Nguyễn Tài. Hai chúng tôi làm việc cả ngày. Cuối cùng anh Tài kết luận: “Đồng chí chưa nên vào nội thành theo đề nghị của cơ sở. Tôi cảm giác thấy có hiện tượng nội gián trong lực lượng của cánh Vũ trang tuyên truyền của Tuyên huấn T4, qua những chi tiết mà đồng chí cho tôi biết. Cần phân công, giao việc cho những nhánh còn tồn tại. Những nhánh bị bể cần dứt khoát cắt liên lạc, cho điều lắng một thời gian. Sau đó, dựa vào quần chúng lao động tại chỗ, đào tạo người mới, rà soát thật kỹ những lực lượng cũ còn lại, tuân thủ đúng nguyên tắc ngăn cách, bảo mật, rồi mới có thể từ từ giao việc...”.
Quả nhiên, nhờ kinh nghiệm của các anh bên An ninh, trực tiếp là anh Tư Trọng (bí danh của anh Nguyễn Tài), chúng tôi tránh được cái bẫy do địch giăng ra để đưa những cán bộ cách mạng chủ chốt vào lưới của chúng. Việc củng cố cánh Vũ trang tuyên truyền của Tuyên huấn T4 được tiến hành quy củ. Đến năm 1968, chúng tôi đã thực hiện được nhiều công tác quan trọng như: tổ chức cuộc vũ trang tuyên truyền quy mô lớn ngay tại chợ Bến Thành lúc Nguyễn Văn Thiệu đi thăm chợ; diệt được tên thượng sĩ nhất Trần Kim Thành phụ trách thám báo nguy hiểm của Sư đoàn Dù quân Sài Gòn có căn cứ ở sân bay Tân Sơn Nhất, phá kềm ở khu ngã tư Bảy Hiền, một địa bàn nằm ngay sát sân bay...
Lúc biết anh bị địch bắt (năm 1970), tôi vẫn vững tin vào phẩm chất của anh, dù trong lần làm việc với anh trước đó, anh đã được biết khá rõ nhiều cơ sở bí mật của cánh Tuyên huấn T4.
Sau khi anh bị bắt, cơ sở bí mật của Tuyên huấn T4 không hề bị tổn thất. Hoạt động của cánh Tuyên huấn T4 không hề bị lộ, vẫn tiếp tục phát triển và đã xây dựng được một số lõm chính trị tại Bảy Hiền, Gò Vấp, Khánh Hội, Bình Thới... Các lõm chính trị của cánh Tuyên huấn T4 tồn tại cho đến tháng 4-1975 và đã xuất sắc thực hiện nổi dậy vào đêm 29-4-1975 ở khu Bảy Hiền, trước khi đại quân tiến vào Dinh Độc Lập sáng 30-4-1975...
Kỷ niệm về anh Tư Trọng - Nguyễn Tài, chính là kỷ niệm sâu sắc về người chiến sĩ Công an nhân dân, An ninh nhân dân, đã thể hiện sự nối tiếp và phát huy tuyệt vời những giá trị tinh thần truyền thống dân tộc: đó là chủ nghĩa yêu nước, khí phách kiên cường bất khuất, đi cùng với bản lĩnh, trí tuệ Việt Nam, sẵn sàng xả thân vì sự nghiệp cách mạng, trong công tác cũng như khi đối mặt với địch, như những chuyện về cuộc chiến đấu sinh tử trong suốt bốn năm của anh với kẻ thù cực kỳ thâm hiểm. Được biết sau này, kể cả những oan khuất, anh kiên trì và dũng cảm chịu đựng khi trở lại phục vụ cách mạng.
Xin vĩnh biệt Anh Tư!
Xúc động tự đáy lòng tiễn Anh Tư với bài học quá tuyệt vời anh để lại cho chúng tôi, trong đó điểm cốt lõi là bài học về sự nối tiếp và phát triển những giá trị tinh thần truyền thống dân tộc mà qua anh đã trở thành “nét văn hóa của Công an nhân dân”.
Nguyễn Trọng Xuất
congan.com.vn Thứ Sáu, 19/02/2016 07:43
Anh hùng Nguyễn Tài: Trí tuệ, quả cảm và tài hoa
08:02 19/02/2016
Biết ông Nguyễn Tài, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an tuổi cao, sức yếu, nhưng tin ông mất vẫn làm nhiều người bất ngờ.
“Đó là một người anh, người thầy, người thủ trưởng kính mến, người “anh hùng của những anh hùng” mà suốt đời chúng tôi noi gương” - Thiếu tướng Nguyễn Đức Minh, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị (Bộ Công an) chia sẻ trong nỗi xúc động cùng hồi ức về người thủ trưởng cũ.
Sau ngày toàn quốc kháng chiến, Liên khu I của ta bị Pháp bao vây, cắt đứt giao liên với bên ngoài. Một số tuyến giao liên vào Liên khu I được tổ chức nhưng không thành công. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, ông Nguyễn Tài đã cử 2 chiến sĩ giao liên từ Tứ Liên theo bờ sông Hồng, qua gầm cầu Long Biên vào nội thành bắt liên lạc với Trung đoàn Thủ đô.
Sau đó, cũng theo con đường táo bạo này, giao liên đưa đồng chí Trần Quốc Hoàn, khi đó là Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, rồi đồng chí Lê Giản, Giám đốc Nha Công an Trung ương vào gặp mặt, động viên các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô. Ngày 17-2-1947, cũng chính con đường này đã đưa Trung đoàn Thủ đô thoát khỏi vòng vây của quân Pháp lên Việt Bắc.
Với sự thông minh, nhạy bén và bản lĩnh vững vàng, ông Nguyễn Tài đã được bổ nhiệm làm Trưởng Ty Công an Hà Nội khi mới ở tuổi 21. Năm 1950, 24 tuổi, ông đã là ủy viên Đặc khu ủy Hà Nội. Có thể thấy được sự xuất sắc của ông Nguyễn Tài từ năm tháng đó qua đánh giá của đồng chí Phạm Hùng (khi ấy là Phó Giám đốc Sở Công an Nam Bộ), tại một hội nghị ở Nha Công an Trung ương: “Ở Nam Bộ cũng có những anh em trẻ như Nguyễn Tài, nhưng tích lũy kinh nghiệm dày dặn như Tài thì rất hiếm!”.
Năm 1950, địch lập vùng trắng ở Vân Đình (tỉnh Hà Đông cũ, nay thuộc Hà Nội) khiến phong trào cách mạng bị chững lại. Lực lượng Công an tìm mọi cách để vào nội thành hoạt động nhưng đều gặp khó khăn. Ông Nguyễn Tài đã trực tiếp vào nội thành, gặp gỡ đội ngũ cán bộ hoạt động trong đó để nắm tình hình, nhằm đưa ra các chủ trương phù hợp. Thời điểm đó, địch cho nhiều chỉ điểm ngày ngày rà soát, bắt bớ cán bộ ta.
Nhiều cán bộ nòng cốt như đồng chí Minh Việt, Minh Đông, Lê Nghĩa, Ngọc Nhuôm… đã bị bắt, nhưng với sự mưu trí, ứng phó rất giỏi, ông Nguyễn Tài vẫn bình an vô sự, thậm chí, còn tiếp tục xây dựng được nhiều cơ sở cao cấp, lấy được nhiều tài liệu có giá trị. Mãi đầu năm 1953 ông mới ra ngoại thành và đưa ra chủ trương hoạt động mới: “Tích trữ lực lượng, chờ đón thời cơ”.
Thiếu tướng Nguyễn Đức Minh bảo rằng nhờ “8 chữ vàng” ấy mà đỡ được bao xương máu anh em. Nhưng để có 8 chữ ấy, là gần 3 năm lăn lộn giữa lòng địch trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc của ông Nguyễn Tài. “Bởi thế, ông là thần tượng, là bậc thầy của chúng tôi về trí tuệ, về lòng dũng cảm trước kẻ thù”.
Khi là Cục trưởng Cục Bảo vệ Chính trị (Bộ Công an), những bài giảng của ông ở trường An ninh đã góp phần quan trọng tạo nên sự chuyển biến mạnh mẽ về chất của lực lượng bảo vệ chính trị toàn miền Bắc. Nhiều thế hệ cán bộ Công an đã trưởng thành từ sự đào tạo của ông. Trong kháng chiến chống Mỹ, khi nhiều toán biệt kích gián điệp Sài Gòn được tung ra miền Bắc, ông Nguyễn Tài đã chỉ đạo các tỉnh phát động phong trào toàn dân chống gián điệp biệt kích, đồng thời, trực tiếp chỉ huy lực lượng Công an tiến hành “trò chơi nghiệp vụ”. Từ năm 1960 đến 1970, bằng “trò chơi nghiệp vụ”, lực lượng CAND đã bắt, vô hiệu hóa hàng trăm tên biệt kích, thu hàng ngàn tấn vũ khí, điện đài, tiền giả...
Trước tình hình miền Nam có nhiều biến động, năm 1964, ông Nguyễn Tài đã xung phong vào chiến trường. Bị amidan, biết vào đó phải ở hầm bí mật nhiều, dễ bị ho, có thể xảy ra điều không hay cho đồng đội, ông phải đi cắt trước ngày lên đường.
Trong Nam, với cương vị Trưởng ban An ninh Sài Gòn - Gia Định, ông trực tiếp xông pha cùng anh em, chủ động đưa ra chỉ đạo sát hợp. Tháng 12-1970, ông bị địch bắt trên đường đi công tác và suốt hơn 4 năm bị tù đày, tra tấn trong nhà tù biệt giam của Mỹ ngụy, ông vẫn giữ vững khí phách người Công an cách mạng. Được đồng đội giải thoát trong ngày đại thắng, ông được tin cậy giao nhiệm vụ trợ lý Bộ trưởng rồi Thứ trưởng Bộ Công an.
Con người xuất sắc ấy bất ngờ bị hàm oan, bị đình chỉ công tác để thẩm tra về thời gian bị địch bắt, chỉ bởi một sự tắc trách trong qui trình nhận tài liệu. Với ông, đó là thời gian vô cùng khủng khiếp. Nhưng với bản lĩnh kiên cường, tâm sáng, ông luôn tin tưởng vào sự công minh, bình tĩnh, kiên quyết đấu tranh có nguyên tắc trong nội bộ và rồi, sự thật đã được sáng tỏ. Ngày 23-12-1988, văn bản 570 của Ban Bí thư Trung ương Đảng đã khẳng định: “Đồng chí Nguyễn Tài đã có tinh thần chịu đựng sự tra tấn dã man của địch, khôn khéo đối phó với địch, bảo vệ cơ sở và những bí mật của Đảng mà mình biết”.
Đồng chí Nguyễn Tài (thứ hai từ trái sang) trong lễ đón nhận Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Chính Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên Bí thư Khu ủy Sài Gòn - Gia Định đã viết thư đề nghị Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND cho ông: “Quá trình hoạt động cũng như quá trình đấu tranh kiên trung, mưu trí khi bị địch bắt trong thời kì kháng chiến chống Mỹ của đồng chí Nguyễn Tài cho thấy, đồng chí xứng đáng là một anh hùng. Sau giải phóng, đồng chí Tài đã kiên trì thẳng thắn đấu tranh có nguyên tắc để bảo vệ mình trước những nghi vấn về thời gian bị địch bắt giam cầm và đã được các cơ quan chức năng của Đảng kết luận. Việc đó càng làm sáng tỏ hơn phẩm chất anh hùng của đồng chí”.
Gương mẫu trong cuộc sống, trong công tác, ông Nguyễn Tài luôn được đồng nghiệp yêu mến và kính trọng. Bà Lê Thị Xuân Uyên, vợ nhạc sĩ Xuân Oanh, Đội trưởng Đội nữ điệp báo đầu tiên của Công an Hà Nội từng nhận xét: “Ông Nguyễn Tài là một nhân vật lịch sử, trải qua tất cả những hạnh phúc và đau đớn của nghề. Chính lòng tin vào lý tưởng cách mạng đã giúp ông vượt qua những khoảnh khắc hiểm nghèo nhất. Ông là người quy tụ các phẩm chất trí tuệ, quả cảm, trung thành, tài hoa, một trong những cá nhân xuất sắc của lực lượng Công an”.
Anh hùng Nguyễn Tài, tên khai sinh là Nguyễn Tài Đông, sinh ngày 11-12-1926, quê ở làng Xuân Cầu, xã Nghĩa Trụ, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên.
Ông là con thứ hai của nhà văn Nguyễn Công Hoan và cháu ruột đồng chí Lê Văn Lương, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bí thư Thành ủy TP Hà Nội.
Ông tham gia cách mạng rất sớm và đầu năm 1945 đã có mặt trong trường Quân chính kháng Nhật của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Ông nguyên là Cục trưởng Cục Bảo vệ chính trị, Thứ trưởng Bộ Công an, Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan.
Ông đã được tặng thưởng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Huân chương Hồ Chí Minh và Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng.
Anh hùng Nguyễn Tài mất vào 4h ngày 16-2-2016, tức ngày 9 tháng Giêng năm Bính Thân tại Bệnh viện 198-Bộ Công an, hưởng thọ 91 tuổi.
Lễ viếng Anh hùng Nguyễn Tài sẽ diễn ra từ 7h30 đến 11h ngày 23-2-2016 tại Nhà tang lễ Quốc gia, 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. Lễ truy điệu bắt đầu từ 11h cùng ngày.
Tang lễ của Anh hùng Nguyễn Tài được tổ chức theo nghi thức cấp cao, do Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, Bộ Công an, Tổng cục Hải Quan và Thanh tra Chính phủ cùng gia đình phối hợp tổ chức.
Thanh Hằng
http://cand.com.vn/Cong-an/Tiec-nho-nguoi-can-bo-Cong-an-tri-tue-qua-cam-va-tai-hoa-382877/
Nguyễn Tài – Người Anh hùng ở tuổi 75
Thứ Bảy, 05/06/2010 12:35 GMT+7
Ở tuổi 21, ông đã được bổ nhiệm làm Trưởng ty Công an Hà Nội, 10 năm sau là Cục trưởng Cục Bảo vệ Chính trị (Bộ Công an), tình nguyện đi chiến trường trong những năm cả nước sục sôi đánh Mỹ, rồi bị địch bắt vào dịp tết Noel năm 1970. Mặt đối mặt với các nhân viên của CIA, suốt 4 năm, 4 tháng, 10 ngày trong nhà tù của Mỹ - Ngụy, ông vẫn giữ được khí phách kiên trung của người chiến sỹ Công an cách mạng.
“Tôi sống và chết trên mảnh đất Tổ quốc tôi”
Mùa xuân 1975, khi Sài Gòn giải phóng, ông được bộ đội ta giải thoát. Sau cảnh lao tù, ông trở lại với công việc của mình: Giám đốc Công an TP HCM. Năm tháng qua đi, vượt lên những thăng trầm và những vết thương thời hậu chiến, giờ đây mọi chuyện với ông đã được khẳng định. Cách đây ít năm ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Phố Đặng Văn Ngữ, Hà Nội, hồi ông mới nghỉ hưu, thi thoảng người ta vẫn thấy ông đi chiếc xe đạp cà tàng đến thăm gia đình bà con lối xóm. Người ta cũng thấy, ông đứng tên tác giả trong khá nhiều những bài báo mà ở đó ông gửi những kiến nghị của mình đối với các cấp chính quyền Hà Nội với hy vọng xây dựng Thủ đô ngày một đẹp hơn.
Ngày ông mới nghỉ, bà Bắc (vợ ông) bảo: Quỹ tiền lương hưu của 2 vợ chồng vừa đủ để chi trả tiền điện, nước, sinh hoạt hàng ngày. Trước đó, ông đã nhượng căn hộ ở tầng 2, nhà B4 tập thể Trung Tự cho người khác để về sống với người con trai và dành tiền cho những chuyến đi thăm những người đồng chí, đồng đội và gia đình cơ sở năm xưa.
Ông Nguyễn Tài sau khi được giải thoát khỏi nhà tù Mỹ - Ngụy
Ở TP. HCM và nhiều tỉnh Nam Bộ, nhiều người vẫn gọi ông với cái tên trìu mến: anh Tư Trọng. Cái tên đó đã gắn bó với tên đất, tên làng của những người đồng chí, đồng bào nơi ông từng sống và hoạt động. Những kỷ niệm về một thời gian khổ, hào hùng luôn in đậm trong ông. Có lẽ vì thế mà sau khi về hưu, những năm sức khoẻ còn cho phép, như đã thành lệ, cứ một hai năm, ông lại vào Nam để về với những kỉ niệm buồn, vui ở miền đất này. Đến đâu, anh Tư Trọng cũng được đón tiếp như người thân trong gia đình. Nhiều bà má, người chị, người em đã bật khóc khi gặp lại ông.
Lúc sinh thời, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên Bí thư Khu uỷ Sài Gòn - Gia Định và từng có thời gian hoạt động với ông Nguyễn Tài đã viết thư gửi Thành uỷ TP HCM, đề xuất với Đảng và Nhà nước xét phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT cho ông. Đồng chí Võ Văn Kiệt đã nhận xét: “Quá trình hoạt động cũng như quá trình đấu tranh kiên trung, mưu trí khi bị địch bắt trong thời kì kháng chiến chống Mỹ của đồng chí Nguyễn Tài cho thấy, đồng chí thực sự xứng đáng là một anh hùng. Sau giải phóng, đồng chí đã kiên trì, thẳng thắn đấu tranh có nguyên tắc để bảo vệ mình trước những nghi vấn về thời gian bị địch bắt, giam cầm và đã được các cơ quan của Đảng xác nhận. Việc đó càng làm sáng tỏ hơn phẩm chất anh hùng của đồng chí”.
Những dòng nhận xét của đồng chí Võ Văn Kiệt khiến tôi nhớ đến một khí phách kiên trung. Ngay cả khi một mình đối mặt với các nhân viên sừng sỏ của CIA, trải qua những đòn tra tấn dã man và vật lộn giữa sự sống và cái chết, ông vẫn lạc quan và giữ trọn niềm tin vào ngày chiến thắng. Cả khi kẻ thù dùng thủ đoạn dụ dỗ, mua chuộc sau khi đã biết về bản lý lịch của ông, chúng gạ gẫm - như lời ông kể lại - “Nếu tôi chịu nhận tên và chức vụ thì chúng sẽ đưa tôi sống lưu vong và cấp một biệt thự sang trọng ở nước ngoài. Trước thủ đoạn đê hèn đó, tôi trả lời chúng rằng: “Tôi sống và chết trên mảnh đất của Tổ quốc tôi”.
* Lòng mình sáng thì hoàn cảnh nào cũng sáng
Ông bị địch bắt vào ngày 23 tháng 12 năm 1970, trên đường đi công tác. Khi đó, ông đang là Trưởng ban An ninh Sài Gòn - Gia Định. Được bộ đội ta giải thoát trong ngày đại thắng, song Sài Gòn và miền Nam vừa giải phóng với biết bao công việc bộn bề, ông tạm gác lại những nỗi niềm những ngày xa cách, cũng như những vết thương còn hằn sâu từ thời gian tù đày, tiếp nhận trách nhiệm Giám đốc Công an TP.HCM. Ít lâu sau, ông được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ Nội vụ và giữ cương vị này đến cuối năm 1981.
Có ai nghĩ rằng, con người ấy, trong suốt 11 năm từ cuối năm 1977, lại phải sống trong tâm trạng nặng nề bởi một tài liệu mà sau này được xác nhận là không đúng. Vì lẽ đó, ông bị đình chỉ công tác để thẩm tra về thời gian bị địch bắt. Có lẽ, trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, ngoài những thách thức cam go mà ông đã gặp và vượt qua ở nhà tù Mỹ - Ngụy thì giai đoạn này được coi là khắc nghiệt nhất để đấu tranh có nguyên tắc trong nội bộ, đấu tranh với tư tưởng “chụp mũ” nhằm minh chứng cho chính mình, giảm bớt những tổn thương cho Đảng và Cách mạng. Đó là một đoạn trường mà ông vẫn gọi: “11 năm khúc khuỷu đường đời”.
Là con thứ hai của nhà văn Nguyễn Công Hoan, là cháu ruột đồng chí Lê Văn Lương, khi ấy là Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, song không phải vì thế mà ông chờ đợi sự trợ giúp của những tiếng nói có trọng lượng. Phẩm chất kiên trung của người công an cách mạng đã giúp ông bình tĩnh và tự tin để làm rõ sự trong sáng của mình.
Trong câu chuyện với tôi, ông nhớ lại: “Lúc đó, tuy có buồn, nhưng tôi vẫn đặt niềm tin vào sự sáng suốt của tập thể Đảng. Lòng mình sáng thì bất cứ hoàn cảnh nào cũng sáng, không thế thì làm sao có được ngày hôm nay!”.
Tại văn bản số 570 ngày 23 tháng 12 năm 1988 của Ban Bí thư Trung ương Đảng khoá VI đã viết: “Đồng chí Nguyễn Tài đã có tinh thần chịu đựng sự tra tấn dã man của địch, khôn khéo đối phó với địch, bảo vệ cơ sở và những bí mật của Đảng mà mình biết”.
Còn nhớ khi đến thăm ông khi ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT, tôi có một cảm nhận, cả vợ chồng ông đều như trẻ ra. Bà Bắc, phu nhân của ông không giấu nổi niềm vui kể với tôi rằng: “Từ hôm ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT, đồng đội, bạn bè gần xa nhất là bà con nơi ông ấy từng hoạt động liên tiếp điện ra chia vui”. Không vui sao được, bởi cuộc đời đã trả lại sự công bằng cho ông, vơi cạn đi những nỗi niềm trong quá khứ. Ông thanh thản bước vào mùa xuân mới, dẫu cuộc đời nay đã bước qua cái tuổi ngoài tám mươi.
Lưu Vinh (Phó TBT báo CAND)
thethaovanhoa.vn Thứ Sáu, 19/02/2016 07:43
|