tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Những bài báo
17.04.2010
Tư liệu
Đoàn làm phim Trần Thủ Độ xúc phạm chốn tôn nghiêm

Nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Đắc Xuân bức xúc: “Đây là một hoạt động văn hóa nhưng cách làm của đoàn làm phim liệu đã có văn hóa chưa khi ngang nhiên xúc phạm di tích, lăng tẩm như vậy. Cho dù có được cấp giấy phép đi nữa thì ai dám dịch chuyển nơi thờ tự của một ông vua? Ai cấp giấy phép cho đoàn làm phim này thì phải chịu trách nhiệm.


Chúng tôi sẵn sàng đối chất, tranh luận đến cùng cho dù là cấp, cơ quan nào đã cấp giấy phép mà không hiểu rõ văn hóa, tâm linh ở Huế. Thiệt thòi thì người dân và chính quyền Thừa Thiên - Huế phải gánh chịu rất nặng. Còn người ngoại quốc sẽ thấy một kiểu làm phim rất ẩu của chúng ta. Nếu cứ làm phim như vậy sẽ mở ra tiền lệ cho mai sau là các đoàn làm phim khi đến Huế quay cũng đều làm xáo trộn lăng tẩm, di tích. Sự tôn kính, linh thiêng, đối với vua chúa, bậc tiền nhân… liệu có còn nữa không?”.


Từ cuối tháng Ba đến nay, đoàn làm phim quay tại lăng Minh Mạng nhưng Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô vẫn bán vé cho du khách vào tham quan. Trung tâm này lại chính là cơ quan có chức năng bảo vệ, trùng tu di tích, lăng tẩm, đền đài… đã được UNESCO và nhà nước công nhận. Nhiều du khách trong và ngoài nước cảm thấy bất bình vì bị cấm chụp ảnh khi vào xem di tích. Họ bỏ tiền ra mua vé để xem di tích chứ không phải xem phim trường. 


Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân cho biết thêm: “Đúng là một sự xúc phạm lên lăng tẩm, di tích cũng như văn hóa, hơn nữa đây là nơi thờ vua, rất tôn nghiêm. Đóng phim cho dù thực hiện mục đích nào cũng không được xúc phạm lên văn hóa thiêng liêng ở đất vua – đất thần kinh xứ Huế như vậy được. Phim lịch sử dù được nhà nước đặt hàng cũng cần thực hiện cảnh quay đúng chỗ, đúng lúc và phù hợp với văn hóa.


Sự việc này đã đẩy chính quyền địa phương và Trung tâm Bảo tồn di tích Cô đô vào khó khăn. Hiện tại, mọi trả lời của chính quyền địa phương chỉ là để đối phó với một tai nạn do cố ý đã xảy ra. Những người làm phim không chỉ tuân theo Pháp luật mà phải cần biết “Tòa án lương tâm”, sự hiểu biết văn hóa đất nước nói chung và của mỗi địa phương nói riêng”.


 


Nhà văn, nhà nghiên cứu Bửu Ý không thể tin được điều mình đã đọc trên báo. Ông cho biết: “Ở Huế, có rất nhiều nơi có thể làm trường quay phim đúng với tinh thần của phim lịch sử chứ không phải đến chỗ thờ tự của vua rồi làm mất đi sự linh thiêng, tôn nghiêm như vậy. Nếu Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt bộ phim này rồi thì chính quyền địa phương và cơ quan chức năng cần góp ý khi thấy sự việc gây nguy hại đến văn hóa ở địa phương.


Nếu đoàn làm phim đã được cấp phép thực hiện cảnh quay tại lăng thì cũng phải liên hệ với Hội đồng trị sự Nguyễn Phước tộc – là dòng dõi, hậu duệ nhà Nguyễn (đằng này, “Đoàn làm phim đã không liên hệ với chúng tôi”– ông Tôn Thất Vĩnh Bào, 72 tuổi, Chủ tịch Hội đồng Trị sự Nguyễn Phước tộc tại Huế cho biết”.


Thầy Vĩnh Quả, giáo viên trường THPT Phan Đăng Lưu (Huế) cho biết: “Những người làm phim nên lắng nghe dư luận, đừng để đến khi làm rồi gây bất bình, xôn xao trong quần chúng. Làm phim kiểu như vậy thực sự gây bức xúc đối với nhiều người dân và du khách”.


Dư luận đang rất cần lời giải thích của chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng.


Sự việc “động trời” như vậy nhưng Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thừa Thiên – Huế lại chưa biết. Khi chúng tôi liên hệ thì giám đốc Sở bận đi họp, ủy quyền cho Phó giám đốc Nguyễn Quốc Thành trả lời: “Chúng tôi chưa nhận được thông tin về việc đoàn làm phim về Trần Thủ Độ dọn dẹp nơi thờ tự vua Minh Mạng để làm trường quay” (?)


 


Nơi thờ vua Nguyễn thành trường quay phim Trần Thủ Độ!,


Toàn bộ Long vị, bàn thờ của vua Minh Mạng, Hoàng hậu cùng dòng tộc tại chánh điện lăng Minh Mạng bị di dời xếp vào góc tường để làm trường quay phim Thái sư Trần Thủ Độ. Gần 250 con cháu hậu duệ vua Minh Mạng và các vua nhà Nguyễn về dâng hương bỗng tá hỏa khi không thấy nơi thờ tổ tiên của mình, Long vị của vua ở đâu.


 


Lời "kêu cứu" từ hậu duệ của vua Minh Mạng


Lăng Minh Mạng (còn gọi là Hiếu Lăng) rộng 18 ha do vua Thiệu Trị - con trưởng vua Minh Mạng xây dựng từ năm 1840 đến 1843 và tu bổ năm 2000 bằng kinh phí nhà nước, nằm trong quần thể di tích cố đô Huế được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới ngày 11/12/1993.


Chiều 12/4, ông Tôn Thất Viễn Bào (72 tuổi), hậu duệ thứ 4 của vua Minh Mạng, Chủ tịch Hội đồng Trị sự Nguyễn Phước tộc tại Huế bức xúc kể: “Sáng 11/4, gần 250 con cháu hậu duệ vua nhà Nguyễn từ khắp trong và ngoài nước về lăng Minh Mạng dâng hương nhân dịp tiết thanh minh hàng năm. Khi đoàn đến chánh điện thờ vua, hoàng hậu và dòng tộc thì chẳng thấy Long vị, bàn thờ, sập thờ… ở đâu. Một đoàn làm phim đang biến nơi đây thành trường quay rất lộn xộn”.


Chiều 12/4, chúng tôi cùng một số hậu duệ đời thứ 4, 5, 6… của vua Minh Mạng đến tham quan lăng thì cảnh tượng đúng như lời kêu cứu của Hội đồng Nguyễn Phước tộc tại Huế.


Sùng Ân Điện (nơi thờ vua Minh Mạng và Hoàng hậu Hồ Thị Hoa) mặc dù là nơi cấm quay phim, chụp hình nhưng đoàn làm phim với hơn chục máy quay, máy ảnh hoạt động hết công suất. Giờ nghỉ giải lao, diễn viên đoàn làm phim thì tha hồ chụp ảnh ngay chính điện thờ vua. Trong khi du khách đã bỏ một khoản tiền ra mua vé vào tham quan đưa máy ảnh ra chụp thì những người của đoàn làm phim nhắc nhở, không cho chụp.


Khoảng thời gian thực hiện một số cảnh quay tại lăng từ cuối tháng 3 đến nay, toàn bộ chánh điện thờ vua và hoàng tộc trở thành đại công trường để quay phim với ngổn ngang dây điện, cột đèn, bàn ghế, áo quần, tư trang… của đoàn làm phim. Hai bộ sập thờ được khênh đi chỗ khác để dựng lên một phòng ngủ của vua và hoàng hậu trong một cảnh phim.


Du khách trong và ngoài nước bỏ tiền ra để thưởng ngoạn di tích, chiêm ngưỡng vị vua cùng dòng tộc chứ không phải xem phim trường ngay trên điện thờ vua linh thiêng này. Trên khuôn mặt nhiều du khách nước ngoài tỏ ra tức giận rồi bỏ đi vì không được thấy di tích của vua và không được chụp ảnh.


Ông Nguyễn Phước Vĩnh Tùng (75 tuổi, hậu duệ đời thứ 5 vua Minh Mạng) tâm sự: “Từ năm 1950 đến nay, năm nào tui cũng từ TP.HCM về Huế, dâng hương tổ tiên ở đây nhưng chưa lần nào thấy bị xúc phạm nghiêm trọng như vậy. Toàn bộ án thờ của vua và dòng tộc bị dồn vào một góc tường của chánh điện nhưng chúng tôi tìm mãi vẫn không thấy Long vị vua ở đâu, nếu bị thất lạc hay hư hỏng thì ai chịu trách nhiệm?”.


Hội đồng Trị sự Nguyễn Phước tộc là con cháu, hậu duệ của các vua triều Nguyễn, có nhiệm vụ thờ cúng vua cùng dòng tộc, tổ chức lễ kỵ, góp phần trùng tu, bảo vệ các lăng tẩm vua Nguyễn. Hàng năm cứ vào tiết thanh minh, Hội đồng phải xin phép Trung tâm bảo tồn di tích cố đô Huế đến dâng hương tại lăng. Khi đoàn làm phim tiến hành quay tại lăng Minh Mạng, đã không có ai bàn bạc, hỏi ý kiến của hội đồng này.


 


Đoàn làm phim chỉ biết được việc của mình?


Bộ phim truyền hình 30 tập Thái sư Trần Thủ Độ (tên cũ là Trần Thủ Độ và người tình) - Hãng phim truyện I được nhà nước đặt hàng với kinh phí 53 tỷ đồng, đạo diễn Đào Duy Phúc, khi thực hiện một số cảnh quay ở Huế đã dùng các di tích, lăng tẩm triều Nguyễn làm bối cảnh cho phim.


Nửa tháng nay, toàn bộ Long vị vua, bàn thờ Hoàng hậu Hồ Thị Hoa, cùng con, cháu vua đã bị dẹp bỏ khỏi điện thờ chính để làm bối cảnh của trường quay. Hỏi nhiều người trong đoàn làm phim là có di dời án thờ, sắp xếp lại chánh điện hay không thì ai cũng trả lời là có. Nhưng khi hỏi đạo diễn Đào Duy Phúc về việc làm như vậy đúng không thì được trả lời: “Tôi đang bận quay phim, xin các anh đợi”.


Cảnh quay trong phim Trần Thủ Độ thực hiện tại lăng Minh Mạng tái hiện lịch sử năm 1210 khi Trần Thủ Độ phò Thái tử Sảm lên ngôi vua (tức là Lý Huệ Tông). Cảnh này thuộc về đời Lý nhưng lại thực hiện trong di tích, lăng tẩm của một ông vua nhà Nguyễn thì không hợp lý xét về góc độ lịch sử (cách nhau gần 600 năm) cũng như kiến trúc của 2 triều đại hoàn toàn khác nhau.


Xét về mặt con người, Minh Mạng là một ông vua quyết đoán, năng động, có nhiều công lao trong cải cách nội trị đến ngoại giao, lập ra Nội các và Viện cơ mật ở Kinh thành Huế, bỏ việc lập các dinh để lập tỉnh (cả nước có 31 tỉnh).


Quân đội dưới triều vua này rất hùng mạnh, được tổ chức chuyên nghiệp, dẹp trừ nhiều cuộc nội loạn. Vua tinh thông Nho học, sùng đạo Khổng Tử; quan tâm đến việc học, thi cử khi mở Quốc Tử Giám. Về đối ngoại, chủ trương mở rộng bờ cõi khi đặt tên nước là Đại Nam vào năm 1838. Trần Thủ Độ mặc dù có công phò vua Lý Huệ Tông nhưng sau đó phế truất vua này, dàn xếp chính trị đưa Trần Cảnh lên làm vua, lập ra nhà Trần.


Nếu như tất cả các đoàn làm phim lịch sử về Huế đóng phim mà dùng các lăng tẩm, di tích làm cảnh quay thì sự tôn nghiêm, linh thiêng còn ở chỗ nào nữa? Những ông vua, chúa hay các bậc tiền nhân và những người đang sống hôm nay có lẽ không muốn bị đối xử như vậy.


 


Cơ quan chức năng: Phim đã được Bộ duyệt quay rồi


Nhiều du khách phàn nàn về cách xử sự của đoàn làm phim cũng như cơ quan chức năng đã cấp giấy phép để đoàn thực hiện cảnh quay tại lăng Minh Mạng. Ông Nguyễn Phước Bảo Hùng (51 tuổi, ở TP.Huế) bức xúc: “Huế là đất thần kinh – đất vua, có truyền thống văn hóa, coi trọng tâm linh nhưng lại xảy ra sự việc như vậy đúng là động trời”…


Khi chúng tôi hỏi vấn đề toàn bộ Long vị, án thờ tại lăng Minh Mạng bị đoàn phim di dời để làm trường quay thì các cơ quan chức năng vẫn cho rằng đó là phim của Nhà nước đặt hàng, được cấp phép.


Ông Phùng Phu, Giám đốc Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô cho biết: “Phim này được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt thực hiện cảnh quay. Việc đoàn làm phim thực hiện tại lăng Minh Mạng và có di dời hiện vật như vậy nhưng họ sẽ trả lại nguyên trạng như ban đầu. Nếu quay ở lăng khác cũng làm như vậy thôi. Không lẽ cấm không cho họ làm?”. Ông Ngô Hòa, Phó chủ tịch UBND tỉnh cũng trả lời là đoàn phim sẽ trả lại nguyên trạng như ban đầu (?)


Nửa tháng hoạt động của đoàn làm phim có lẽ đã để lại rất nhiều bất bình, phản cảm trong con mắt nhiều du khách trước một di tích nằm trong quần thể di tích Cố đô Huế được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới và thu hút khách du lịch đứng thứ 2 sau lăng Tự Đức!


Nguyên Bình


vietnamnet.vn


 


Tiết lộ hậu trường phim 'Thái sư Trần Thủ Độ'


Các nghệ sĩ Trần Đức, Chu Hùng và Đỗ Kỷ lần đầu hé lộ những thông tin hậu trường của bộ phim lịch sử 50 tỉ - "Thái sư Trần Thủ Độ".


Nghệ sĩ Chu Hùng (vai Quách Bốc): Ký hợp đồng kiểu gì cũng bị hớ


Đến thời điểm này, cá nhân tôi và đoàn làm phim chưa có một sự mâu thuẫn nào nhưng vẫn có nhiều điều cần phải góp ý. Riêng với cách ký hợp đồng, chúng tôi cảm giác như bị gài bẫy. Kịch bản đưa cho chúng tôi lúc đầu gần như là kịch bản chưa hoàn chỉnh.


Nhưng sao chúng tôi vẫn đặt bút ký? Chúng tôi nhận lời đóng phim này không phải vì lý do kinh tế mà vì Thái sư Trần Thủ Độ là tâm huyết của nhiều người, một bộ phim lịch sử hoành tráng được đầu tư tử tế từ phục trang đến tuyển chọn diễn viên. Đó cũng là bộ phim tập hợp được gần 100 gương mặt diễn viên quen thuộc tham gia.


Điều quan trọng nhất là bộ phim này làm để kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Trong khi đó, chúng tôi là những nghệ sĩ của Hà Nội. Nói thẳng là kể cả không có cát-sê chúng tôi vẫn sẽ làm. Do vậy, khi đặt bút ký hợp đồng tôi cũng nói với ban lãnh đạo Hãng phim truyện I rằng: Tôi ký đây là để các anh hoàn tất thủ tục là chính. Nhưng trước sau các anh không được để diễn viên chúng tôi thiệt. Nếu không chúng tôi sẵn sàng làm lại hợp đồng với các anh. Anh Tất Bình cũng đồng ý và có nói: Nếu anh em diễn viên có gì thắc mắc, chúng ta sẽ cùng bàn lại với nhau để đi đến thống nhất.


Rất nhiều diễn viên dở ở chỗ khi biết mình bị hớ thì không dám nói, chỉ hỏi dò nhau. Riêng tôi, ngay hợp đồng đầu tôi đã không đồng ý vì họ trả cát-sê rẻ như hàng chợ. Do vậy tôi đã lên gặp anh Tất Bình - Giám đốc - nói: Với công sức tôi bỏ ra, các anh trả cát-sê thế này là quá đáng. Các anh phải nâng cát-sê cho tôi. Và khi thấy tôi trình bày hợp lý, họ đã chấp nhận. Tuy vậy mức cát-sê ấy tôi vẫn thấy chưa thoả đáng và sẽ lên yêu cầu một lần nữa bởi kịch bản thực tế rất khác với kịch bản ban đầu.


Điều tôi thấy bất công là khi quay tại Trung Quốc, họ trả thù lao cho diễn viên quần chúng bên đó theo đúng yêu cầu, quá 8 tiếng phải trả thêm thù lao một ngày nhưng với các diễn viên VN thì khác. Không chỉ riêng tôi mà tất cả các diễn viên tham gia bộ phim này đều được trả thù lao không tương xứng. Một ngày quay của tôi ở bộ phim này bằng 8 ngày quay của những bộ phim khác bởi vai diễn quá nặng. Do sắm vai một quan võ nên tôi phải thực hiện nhiều cảnh hành động, võ thuật, cưỡi ngựa với bộ đồ giáp nặng trịch trong những ngày nắng nóng đỉnh điểm.


Chỉ sau hai ngày diễn ở trường quay Cổ Loa tôi đã sút tới 4kg. Một ngày làm việc tới 18-19 tiếng đồng hồ, chỉ được nghỉ ở hai bữa ăn. Họ trả tôi thù lao theo ngày quay nhưng một ngày quay Thái sư Trần Thủ Độ kéo dài từ 7h sáng đến 2h đêm. Hai ngày quay ấy bằng cả hai tuần quay phim bình thường. Dù ký hợp đồng kiểu gì mình cũng sẽ bị hớ vì mình nắm con dao đằng lưỡi chứ không phải đằng chuôi. Nếu ký hợp đồng trả cát-sê theo ngày, họ sẽ dồn thật nhiều cảnh trong một ngày quay. Còn nếu ký hợp đồng theo phân đoạn, họ sẽ cho phân đoạn thật dài. Biết thế nhưng khi tham gia đóng phim chúng tôi vẫn cố gắng hết sức mình.


Tất cả do lòng yêu nghề, biết là sai, là quá đáng nhưng chúng tôi đều dẹp bỏ hết, chỉ với mục tiêu phấn đấu hoàn thành bộ phim đúng dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Diễn viên bao giờ cũng chịu thiệt thòi. Chúng tôi chấp nhận bị "bóc lột", chấp nhận bị "lừa" nhưng nó phải ở mức độ vừa phải, mức cát-sê cũng phải đủ để anh em diễn viên bù đắp lại công sức mình đã bỏ ra. Dự án phim này kéo dài gần một năm trời, tôi đã phải chấp nhận gác lại các dự án phim khác. Tôi biết Hãng phim truyện I thực hiện bộ phim này rất nghiêm túc và chi cho bộ phim rất nhiều nhưng đầu tư cho con người lại không tương xứng. Nếu đã dám chi ra đến mấy chục tỉ để làm phim thì hãy nghĩ đến những con người bằng xương bằng thịt tham gia bộ phim.


Nghệ sĩ Đỗ Kỷ (vai Đỗ Kính Chu): Xác định sẽ nghe chê nhiều hơn khen


Tất cả những người tham gia dự án phim "Thái sư Trần Thủ Độ" đều cho đó là một niềm tự hào. Cơ hội này, dịp may này chỉ đến một lần trong đời vì 1000 năm chỉ có một. Vì là một bộ phim dã sử, phim dài hơi, được đầu tư lớn về con người cũng như vật chất nên tất cả những người tham gia đều chịu một áp lực rất lớn.


Cho đến thời điểm này, ê kíp làm phim cũng đang phải làm việc cật lực. Diễn viên chúng tôi còn có ngày nghỉ nhưng họ thì không, vẫn phải lao động liên tục từ sáng đến tối, ngày này sang ngày khác.


Cũng vì chịu quá nhiều áp lực nên cách làm việc của ê kíp làm phim rất cẩn thận, chỉn chu, kỹ hơn nhiều bộ phim khác. Phần phục trang, bối cảnh cũng được đầu tư rất lớn. Nhưng tôi vẫn nói với mọi người rằng, chúng ta tham gia dự án này thì cứ xác định với nhau là sẽ nghe chê nhiều hơn khen. Vì sao? Vì lịch sử mỗi người hiểu theo một góc, mỗi khán giả, mỗi tầng lớp xã hội có nhận định khác nhau. Nhưng nếu không làm thì bao giờ VN mới có phim lịch sử?


Tuy nhiên, chỉ cần một số ít khán giả nhận xét là bộ phim xem được cũng đã là một sự thành công. Ít nhất người ta sẽ ghi nhận rằng chúng tôi đã không làm ẩu và thể hiện thái độ trân trọng với dự án. Còn nói thật, trong lúc làm việc với nhau, tất nhiên cũng sẽ có những điều chưa hài lòng, chưa thoả mãn. Bởi ngay trong giao tiếp đời thường, không phải lúc nào chúng ta cũng hài lòng về nhau. Đằng này, với một khối lượng công việc như vậy, với chừng ấy con người, đương nhiên phải có những trục trặc. Không trục trặc mới là lạ.


Chúng tôi quay trở lại với trường quay Cổ Loa vào những ngày nắng nóng nhất, bên trong không khác gì một cái lò bánh mỳ. Những ngày quay đầu tiên mọi người rất háo hức dù cơ sở vật chất hết sức... hãi hùng, xung quanh rêu mốc rất bẩn thỉu, chỗ ngồi ăn uống tạm bợ. Ai cũng hào hứng và trân trọng cơ hội tham gia một dự án phim lịch sử lớn như vậy.


Nhưng đến khi bắt tay vào làm, tôi mới thấy sao những người làm phim của mình lại khổ thế? Nếu có đầy đủ cơ sở vật chất, không phải nghĩ đến chuyện tiền nong thì người ta chỉ chuyên tâm thăng hoa trong nghệ thuật. Nhưng ở mình thì vừa làm vừa lo, vừa làm vừa đong đếm nên không thể thoải mái.


Ví dụ như việc sang trường quay Hoành Điếm Trung Quốc, chúng tôi không thể hành quân như những người hành khất. Thế mà, để sang được đó, chúng tôi chỉ được đi một chặng máy bay, còn lại phải đi đường bộ, chuyển từ ô tô nọ sang ô tô kia cho tiết kiệm chi phí. Đi ô tô từ Hà Nội lên Lạng Sơn, qua cửa khẩu rồi tới Bằng Tường, di chuyển tiếp đến một thị trấn khác rồi đi ô tô đêm đến Quảng Châu. Nhóm chúng tôi với hơn chục người phải nằm ở khu vực gần toilet, chung xe với dân buôn chuyến, từ 8h tối đến 8h sáng tới đến nơi. Sau khi chuyển tiếp bằng máy bay, chúng tôi lại đi ô tô thêm 70-80 cây số nữa tới trường quay Hoành Điếm. Tổng cộng mất đúng 3 ngày.


Lúc đầu tôi cứ nghĩ sẽ sang Hoành Điếm bằng máy bay, rồi sau đó nghe nói sẽ đi tàu nhưng cuối cùng lại phải di chuyển nhiều lần bằng ô tô là chính. Chủ nhiệm cứ đưa vé, người dẫn đường cứ dẫn, còn các diễn viên cứ thế đi theo. NSƯT Chí Trung nói vui với đoàn: “Chúng ta như những con bò. Tiếng không biết, đường không biết. Họ dẫn đi đâu thì đi, họ bảo ngồi thì ngồi…”. Những người tổ chức việc đi lại cho đoàn họ không hiểu rằng tuổi của chúng tôi khác với các diễn viên trẻ. Thanh niên có thể chịu đựng được những chuyến đi như vậy nhưng chúng tôi, những diễn viên trên 50, không thể có đủ sức khoẻ để chịu đựng những chuyến đi vất vả như vậy. Thêm nữa, với những diễn viên có tuổi, có danh hiệu thì phải khác, không thể đổ đồng với dân buôn vải trên ô tô, thậm chí bị đẩy xuống nằm khu vực gần toilet phía cuối xe. 


Còn về chuyện ăn uống, đoàn phim đưa cả một đội bếp sang Hoành Điếm để nấu cơm và chế biến các món ăn VN cho các diễn viên. Nhưng bữa sáng và trưa thì phải ăn đồ ăn Trung Quốc. Sáng ăn bánh bao, uống sữa đậu nành, cơm hộp cho bữa trưa theo khẩu vị của họ thực sự là không ăn nổi. Do vậy tôi thường xuyên bỏ ăn, tự bỏ tiền túi ra ăn quà hay qua nhà bếp hỏi xem còn gì thì lục ăn nốt. Khi nhận lời tham gia dự án phim này, tôi không tưởng tượng được lại có những khó khăn như vậy. Cứ nghĩ chỉ đơn giản như việc thực hiện các dự án phim truyền hình khác.


Với những phim bình thường thực hiện tại Việt Nam, hơn 20 cảnh quay của tôi chỉ mất khoảng một tuần. Nhưng phim này lại được thực hiện theo kiểu nửa video, nửa phim nhựa, quay video nhưng lại lồng tiếng. Quay phim lại là những người quen quay phim nhựa nên họ quay bộ phim này như với phim nhựa, rất kỹ. Mặc dù khó khăn như vậy, nhưng với nghệ sĩ chúng tôi, khi làm công việc mình yêu thích, được thể hiện một vai diễn hay thì kể cả mồ hôi công sức mất đi, tiêu tốn nhiều thời gian cũng sẵn sàng trả giá. Mọi người đều hết mình vì bộ phim, vì công việc, vì nghệ thuật.


Bích Hạnh thực hiện


vietnamnet.vn


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
www.trieuxuan.info sắp ra mắt giao diện mới! - Triệu Xuân 27.03.2020
Phùng Quán: Thèm được làm Người - Trần Mạnh Hảo 24.03.2020
Đối mặt với Covid – 19: Sự yếu đuối, cô độc và bất lực của văn học - Diêm Liên Khoa 24.03.2020
Một số bài viết về Danh ca Thái Thanh vừa từ trần - Nhiều tác giả 22.03.2020
Mấy suy nghĩ nhỏ giữa mùa Dịch Vũ Hán - Tạ Duy Anh 20.03.2020
Ba tờ báo in bài về tác phẩm Triệu Xuân Sống & Viết - Phùng Hoàng Anh 17.03.2020
Triệu Xuân - Nhà văn sống hết lòng vì bạn - Dương Ngọc Khánh 17.03.2020
Bà Tiến hay ông Lùi cũng rứa thôi! - Huy Cường 16.03.2020
Ngọc Kiều - Nguyễn Thị Huệ: nữ ca sỹ cứu cả Hà Nội thoát bệnh dịch - Nguyễn Xuân Diện 08.03.2020
Bây giờ là mùa Xuân - Nguyễn Hàng Châu 06.03.2020
xem thêm »