tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Tiểu thuyết
03.03.2013
Nguyễn Trường
Hơn cả tình yêu

Chương 5


Dung ở lại buồn thui thủi một mình. Không có ai giúp cô tắm heo, đuổi bầy vịt đông đúc… Hải cao thì vẫn lười như hắn đã lười. Mọi công việc dồn lên đầu Dung. Từ sáng đến tối, không lúc nào Dung được ngơi tay. Khốn nạn, Út Trung còn lẽo đẽo theo sau cô. Út tỏ tình với cô, tặng cô hàng chục bài thơ tình mà Út đã phải thuê bạn bè làm giúp. Út thu vào cuốn băng của mình bao nhiêu là hình ảnh của Dung mà chẳng chịu giúp cô tí gì, dù là xách giỏ hột gà. Những lời tán tỉnh của Út chỉ làm Dung hiểu rõ hơn sự ăn hại của anh ta. Làm sao Dung có thể yêu một người khi sáng bạch vẫn chưa ra khỏi mùng, trong khi cô đã xắt đầy hai thau rau muống trộn bốn thau cám cho vịt rồi lại cho hai trăm gà công nghiệp với một bầy heo ăn xong. Khi Út ngủ dậy làm bữa điểm tâm là lúc Dung chưa có gì vào bụng. Út diện bộ đồ mốt nhất suốt ngày rong chơi thì Dung ăn mặc rách rưới và làm lụng quần quật suốt ngày. Dung càng khinh bỉ, càng kiên quyết chối từ bao nhiêu càng làm cho tính tự ái của Út Trung trỗi dậy bấy nhiêu. Trung càng quyết tâm chiếm đoạt cho được cô. Đã quen với chiến thắng và mau chán những cô gái dễ dãi trong các cuộc tình nên hắn càng cần thứ lạ, và chính những đức tính, sự kiêu hãnh của Dung mới là thứ của lạ mà Út Trung chưa nếm trải. Điều này làm Trung mê mệt và đeo bám cô quyết liệt hơn. Một bữa Út dặn Dung:


 


- Hôm nay anh có khách, Dung tiếp giùm anh.


 


Dung đoán Út rủ bạn bè về, lôi cô vào vòng nhảy. Nhưng Dung đã hứa với Thu rồi, dù có giết cô, cô cũng không nhảy nữa. Dung từ chối.


 


- Thôi, em không nhảy nữa. Em mệt lắm.


 


- Hôm nay chỉ yêu cầu em ăn mặc đẹp, tiếp khách giùm anh.


 


Dung nghĩ, nếu không nhảy thì được. Dung ở nhà Út, dù gì cũng phải chấp hành lệnh của con ông chủ.


 


Đám bạn bè của Út hôm nay toàn là nữ. Có vài cô Dung quen mặt từ hôm Út kéo Dung vào sàn nhảy. Các cô ăn mặc dỏm dáng, phấn son lòe lọet. Có cô còn hút thuốc lá. Phần lớn họ ăn mặc khiêu khích, áo hở cổ khá rộng, váy ngắn cũn cỡn. Đây là thành phần các ả chịu chơi nhất. Trước các cô, Dung cảm thấy tự nhiên hơn là trước mặt các chàng trai. Vắng Thu, Dung buồn và em luôn nghĩ rằng mình ra đây chỉ cốt phục vụ mấy cô ả. Út đề nghị:


 


- Tối nay, ta coi phim nghen.


 


Căn phòng riêng của Út khá rộng và đầy đủ tiện nghi. Lần đầu Dung bước vô đây. Trên tường, Út treo nhiều tranh ảnh các tài tử điện ảnh ăn mặc hở hang. Có mấy bức ảnh đàn bà khỏa thân to tướng. Trên bàn một chồng sách kiếm hiệp, tiểu thuyết lãng mạn rẻ tiền. Út chỉ đọc mỗi báo thể thao bóng đá. Món Út thích nhất là xem video. Đầu máy video của nhà do Út cất giữ. Út thường coi phim một mình. Có phim, Út coi một mình suốt đêm, chốc chốc lại vỗ đùi đen đét để tán thưởng và sáng hôm sau ngủ vùi không dậy nổi.


 


Hôm nay, Út đưa tất cả vào phòng rồi đóng sập cửa lại. Mấy cô đã từng là bồ của Út, đã ngủ qua đêm với Út tại khách sạn nên đều dạn dĩ. Út tuyên bố:


 


- Hôm nay chúng ta xem phim "nghèo".


 


Dung tưởng đấy là loại phim nói về những người nghèo như cô. Nhưng sau cô mới biết đó là phim mà các diễn viên không mặc quần áo. Út bấm máy, màn hình chớp chớp rồi hiện hình. Qua mấy cảnh bãi biển vắng ngắt, Dung ngỡ ngàng vì những người trong phim trần truồng như nhộng, họ còn làm tình với nhau nữa… Dung xấu hổ đỏ bừng hai má. Cô hấp tấp đẩy cửa nhưng cửa đã bị Út khóa chặt. Cô kêu:


 


- Anh Út, cho em ra ngoài chút.


 


Út cười cười kéo tay Dung.


 


- Ở lại đi Dung. Phim hay lắm.


 


Dung lắc đầu quầy quậy:


 


- Không! Em nhức đầu quá, cho em về phòng nghỉ.


 


Út vẫn không buông tha:


 


- Em thấy không, mấy bạn gái chỉ bằng tuổi Dung cũng coi, sao em lại chê…


 


- Em van anh, cho em ra!


 


Một cô gái, ăn mặc hở hang nhất lên tiếng:


 


- Ở lại chơi. Coi kìa! Pha đó mới độc đáo chớ. Mấy nhỏ khác cười khúc khích. Dung thấy căm giận và ghê tởm tột độ. Chúng nó dùng phim ảnh để khiêu khích cô đặng cô sa ngã. Cô đập cửa:


 


- Không mở, tôi la lên đó.


 


Thấy Dung cương quyết, Út sợ cô la, ông bà Năm sẽ biết, đành mở cửa. Dung lao ra khỏi phòng, chạy về giường úp mặt vào gối khóc nức nở…


 


 


*


 


Dung choàng tỉnh. Trời đã sáng hẳn. Ánh sáng làm Dung chói mắt. Đường phố tấp nập quá. Đây là đâu? Dung nhìn những dãy phố bên đường, xe tốc hành phải giảm tốc độ vì đường đông đúc, nhứt là xe hai bánh. Hành khách cũng tỉnh ngủ. Họ nói chuyện râm ran. Ngồi bên cạnh Dung là anh thanh niên. Anh vừa ngủ một giấc cho đến sáng bạch. Anh ngủ kỹ đến nỗi không hay có Dung vừa mới lên xe. Dung nhìn anh và đoán: có lẽ chàng trai này vô tư lắm. Anh trạc tuổi ba mươi, vầng trán rộng, mũi thẳng. Anh mặc áo sọc xuôi, vai thẳng. Nhìn anh ngủ, mặt ngửa, đầu gối lên ghế tựa trông rất mệt mỏi. Mãi đến khi anh thức dậy, Dung mới nhận ra anh rất giống Thu. Có lẽ anh cũng là người nhân hậu như Thu.


 


Người thanh niên để ý đến Dung. Đôi mắt cô gái đẹp quá, mà hình như cô vừa khóc xong. Anh muốn bắt chuyện với Dung nhưng chưa tìm được lý do.


 


Xe qua khỏi thị trấn. Đồng lúa xanh mượt hiện ra. Lúa tốt quá, chắc sẽ hứa hẹn vụ mùa bội thu. Người thanh niên hỏi Dung:


 


- Cô về thành phố hay còn đi đâu nữa?


 


- Cháu còn đi Phương Lâm - Dung lịch sự trả lời.


 


- Vậy là còn phải qua bến xe miền Đông.


 


- Dạ.


 


Nhận ra cô gái trả lời rất gọn, như không muốn bắt chuyện, anh tế nhị không hỏi nữa.


 


Dung gục đầu vào tay. Cô nhớ đến Thu. Người thanh niên này càng làm cho cô nhớ đến anh hơn. Thu ơi, buổi chia tay sáng hôm ấy đâu ngờ là buổi sáng cuối cùng. Biến cố em thành con ruột ông bà Năm đã làm đảo lộn hoàn toàn cuộc đời em…


 


Chương 6


 


Dung nhớ như in đám giỗ lần đầu tiên tại nhà ông Năm. Mọi lần ông bà thường chở thực phẩm về quê, làm giỗ dưới đó luôn. Những lần ấy Dung phải cáng đáng công việc nhiều hơn nữa, bởi vậy cô hoàn toàn dửng dưng trước lễ chạp, cúng kiến của ông bà Năm. Năm nay ông bà tổ chức đám giỗ ngay tại nhà.


 


Nhân đám giỗ lần này, ông sẽ thông báo một tin đặc biệt cho cả họ được biết: ông đã tìm thấy đứa con gái út của mình. Đứa con gái mà cho đến bây giờ ít người còn nhớ ông bà đã sinh ra nó.


 


Ngay từ tối ngày hôm trước đã giết heo. Không khí trong nhà ông Năm vui nhộn hơn không khí tết. Cánh thanh niên xúm quanh ông đồ tể coi ông giết heo. Họ khoái cung cách cạo heo của ổng. Hai chân dạng ra, cặp con heo vào, hai tay cầm dao, mới nhìn không thấy gì bén lắm, ông cạo ào ào. Sau những nhát dao đẹp như múa, tấm thịt trắng ngần của con heo hiện ra. Chỉ vài phút thôi, con heo đã được cạo xong. Mấy người thanh niên giúp ông giội nước rửa. Với cánh tay rắn như thép và nước da màu đồng hun, ông cầm chân con heo nặng cả tạ xách lên, ném đánh huỵch sang tấm ván kế bên. Bằng thế đứng cũ, ông đưa một đường dao từ cổ cho xuống tận đuôi, bộ lòng đã hiện ra qua hai lần đưa dao mà không hề phạm vào bộ phận nào của bộ lòng.


 


Chỗ mấy bà làm vịt xôm chuyện nhất. Bầy vịt bị cắt tiết để một đống tú hụ. Nồi nước to tướng luôn sôi sùng sục. Người ta nhúng một lần cả chục con vịt. Lông vịt chẳng mấy chốc thành đống lớn.


 


Trong nhà mấy cô gái đang xúm quanh Dung. Người ta vuốt ve bộ quần áo mới nhất của Dung. Chưa bao giờ cô mặc loại áo quần may bằng thứ vải đắt tiền thế. Bà Năm còn mua cho cô một cái tráp đựng đầy đủ các loại phấn son và dụng cụ trang điểm. Bà xuất tiền tức tốc sắm ngay cho cô đôi bông tòn ten. sợi dây chuyền ba chỉ, chiếc nhẫn hai chỉ, bộ lắc năm chỉ, loại vàng 24K và một đồng hồ ORIENT tự động nữ, có gắn hột xoàn. Bỗng chốc Dung mang trên mình cả đống đồ đáng giá. Hôm trước, bà nghỉ buôn bán, đưa Dung vô tiệm cắt tóc, dũa móng tay, móng chân. Người thợ phải loay hoay mãi mới mài sạch hết chất phèn bám ở ngón chân cô. Móng tay Dung ngắn quá, người thợ bàn chưa nên sơn làm bà Năm tiếc ngơ ngẩn. Vậy là chưa có sự đồng bộ trên thân thể cô rồi! Bà trách cô đã lớn sao không biết để móng tay, móng chân như các cô gái khác. Dung chỉ cười. Tại má không biết, để thứ đó chỉ tổ dính phân heo, rửa không sạch. Má cô sung sướng chăm sóc cô. Khi cô từ chợ về, rời chiếc Toyota sang trọng bước xuống, nhiều người không nhận ra một cô Dung ngày ngày áo quần lấm bê bết. Trước mắt họ là một cô Dung thướt tha trong tà áo vàng, người sáng rực đủ các thứ nữ trang. Cô đẹp hơn, lộng lẫy hơn bất cứ tiểu thơ đài các nào khác mà họ từng xem qua tivi. Chỉ riêng điều đó cũng đủ làm bà Năm sướng mê đi rồi.


 


Anh Hai, chị Hai cũng về lo đám giỗ cùng với vợ chồng anh Ba. Các anh chị đều mừng khi nhận Dung là em út. Thu Hiền và Út không vui. Thu Hiền phải đổi cách xưng hô, gọi Dung bằng cô. Nó làm bộ mừng song có phần ghen tỵ. Từ bao lâu nay, dù là bạn chơi thân với nhau nhưng Dung là bề dưới. Dung chỉ được mặc quần áo do Thu Hiền thải ra. Trong những lần khách đến, Thu Hiền vẫn nổi bật hơn Dung về áo quần. Bây giờ, Dung đẹp hơn Hiền và lại ở vai lớn hơn. Dung còn diện những thứ đẹp hơn và quý hơn. Nhưng vốn khôn ngoan, Thu Hiền vẫn cười nói với Dung. Cũng may, người ta cho rằng có sự khó xử, ngượng nghịu khi đổi cách xưng hô nên không ai để ý đến những nét khó chịu, ghen ghét, lâu lâu vẫn thoáng lộ ra nét mặt chưa quen giấu những suy nghĩ thật của Thu Hiền.


 


Út Trung hơi ngượng. Kể từ hôm ông Năm cho họp gia đình tuyên bố cho mọi người trong nhà biết và sắp xếp thứ tự trong nhà, Trung được đôn lên thứ Tư, Dung lãnh thứ của Trung và lấy lại tên Hoàng Lan như trước, Trung trở nên lầm lì, buồn man mác. Đáng lẽ Trung phải náo nức, sắm quà cho em v.v… Nhưng Trung thấy buồn. Một cô bé đẹp, ngây thơ trong trắng là vậy mà không được xài. Nhận anh em làm gì để rồi ngồi nhìn thằng nào đó xài. Có lúc, Trung thấy buồn cười: Một cô bé suýt nữa thì vào tay Trung, bỗng dưng trở thành em gái mình. Cuộc đời oái oăm thật. Mẹ kiếp - Trung thầm nghĩ - Ở nước ngoài, tây Âu hay Mỹ mà lại hay. Cóc cần biết anh em khỉ khô gì. Cứ thích nhau thì chơi tất. Thế mới gọi là tiến bộ, văn minh chớ. Còn nước mình phong kiến bỏ mẹ. Trên cương vị mới này Trung sẽ không được phép tán tỉnh Dung, chẳng bao giờ được hái bông hoa đẹp nhất nữa. Mặc cho mọi người vui chơi trên nhà. Mặc cho đám giỗ tổ chức rềnh rang, Trung thấy mệt mỏi trong người. Tuy không suy nghĩ, hối hận, hay ăn năn gì nhưng Trung cảm thấy nhức đầu như búa bổ.


 


Ông bà Năm vui nhất. Không vui sao được sau mười sáu năm lưu lạc và mãi cho đến lúc con của họ ở ngay trong nhà mà vẫn phải nếm trải bao vất vả, nay đã nguyên vẹn là đứa con và là đứa con gái xinh đẹp, nết na. Có ước mơ nào lớn hơn không? Có niềm vui nào sánh bằng. Những người đau khổ xung quanh ta thật đáng thương làm sao - Ông Năm nghĩ thầm - Họ sống cơ cực xiết bao nhưng vì sao bao năm nay ta không nhìn thấy, không cảm thấy tội nghiệp. Ta đã bàng quan trước những người nghèo khổ rồi ư. Ta có thái độ đó từ bao giờ? Nào phải xa xôi gì đâu. Họ ở ngay quanh ta, ở ngay trong nhà chúng ta. Vậy mà một thời ta đã dửng dưng trước nỗi thống khổ của họ.


 


Việc lấy lại tên cũ của Dung đã sinh ra một loạt rắc rối nho nhỏ. Ý của bà Năm là để Dung quên quá khứ đau khổ. Nhưng cái chính là địa vị làm mẹ của bà được củng cố và nặng cân hơn bà mẹ nuôi. Nhưng chính bà cũng lẫn lộn, khi thì gọi Dung lúc lại gọi Hoàng Lan. Trong gia đình, sự lẫn lộn càng nhiều hơn. Ông Năm thấy không ổn. Giấy tờ của cô đều ghi tên Dung, việc đổi những giấy tờ này đối với ông không khó, nhưng ông không muốn. Vả lại, trong thâm tâm ông, ông không thích cái tên Hoàng Lan, nghe có vẻ đài các quá. Nguyên chuyện đặt tên Hoàng Lan này khi xưa hai ông bà đã cãi nhau. Ông muốn tên con mộc mạc thôi. Bà muốn tên con thật kêu. Hồi ấy, cũng như bây giờ, mọi việc trong gia đình đều do bà quán xuyến, nên ông đành chịu. Còn bây giờ lại khác, ông viện cớ này nọ, tình cảm của con, để quyết liệt giữ tên thường gọi của Dung. Khôn ngoan hơn lần trước, ông cho họp gia đình để bàn chuyện này, và biểu quyết. Dĩ nhiên ông thắng. Mặc dù vậy, chỉ tăng thêm quyết tâm lấy tên cũ cho con của bà Năm. Sau này chính Dung mới thấy sự tế nhị của ông. Cô thầm cảm ơn ông đã giữ được tên cũ cho cô.


 


Ông bà Năm dành nhiều tình cảm và sự may sắm cho Dung để bù lại những thiệt thòi của Dung, riêng ông Năm, đó là để lương tâm bớt day dứt. Phải chăng chính Dung đã gánh nặng khổ đau để ông có thêm uy tín: hy sinh con để giúp cách mạng. Để người ta nhìn ông với con mắt trung kiên, để ông tiến thân. Tất nhiên lúc đó ông không hề mảy may có một tính toán nào như vậy. Nhưng sau này ông mới bị những ân hận, day dứt kéo dài. Thời gian không làm vết thương kín miệng khi mà ông cứ lên chức ào ào. Mấy năm sau hòa bình, trên cương vị mới, ông bận túi bụi với công việc, ông đã quên hẳn đứa con. Lúc đó Dung còn quá nhỏ, giữa cha và con ngoài tình phụ tử, còn chưa có kỷ niệm nào khác. Bỗng dưng đứa con gái tìm về cội nguồn nó một cách hết sức tự nhiên. Trong niềm vui mừng khôn xiết ấy, ông càng thương con gái đến rưng rưng. Bây giờ, hầu như người ta quên dần quá khứ, thì con ông lại hiện ra, nó kéo theo trong ông cả những kỷ niệm về một thời oanh liệt trước đây. Nó như chứng nhân nhắc nhở ông cần phải sống thế nào cho xứng với một thời oanh liệt.


 


*


 


Đêm chuẩn bị cho đám giỗ thật nhộn nhịp. Thợ nấu bánh tét, bánh ít thức sáng đêm. Thùng bánh tét, bánh ít sôi sùng sục. Những cặp bánh to bằng bắp chân dài cỡ ba mươi phân được vớt ra, bốc khói ngùn ngụt. Chỗ làm patê, nơi làm chả lụa, có chỗ chế tạo ba loại bánh nhân mỡ, nhân chuối và nhân đậu. Có góc mà bánh da lợn, bánh khọt, bánh bò. Người ta mải mê đổ từng cái bánh bé xíu nhưng trong suốt. Bà Năm đích thân chỉ huy nồi xôi vò vì bà thạo và thích món này nhất. Đầu vấn khăn gọn gàng, tay áo xắn cao, bà Năm khệ nệ bưng chảo đậu xanh đến. Đậu đã được nấu chín với nước cốt dừa, sầu riêng, vò thành từng cục trắng, to bằng cái trứng ngỗng. Bà dạng chân, tay mở nắp nồi xôi. Hơi nóng bốc lên nghi ngút. Bà nhặt từng cục đậu, bóp nhuyễn, rắc lên mặt xôi rồi dùng đũa đánh. Lâu lắm, mồ hôi đọng trên trán bà. Bà kéo khăn trên đầu lau qua khuôn mặt đỏ bừng vẻ hài lòng lộ rõ.


 


Xôi chín, người giúp việc khiêng nồi xôi lạch bạch từ dưới bếp lên nhà ngang. Bà Năm mở nắp. Mùi sầu riêng, hương nếp mới quyện lại với nhau bốc lên ngào ngạt. Bà Năm bưng thau đường cát trắng tinh, rắc lên mặt xôi và dùng đũa bếp đánh đều. Món xôi đã hoàn tất, bà dùng đũa xẻo lấy một ít đưa lên lòng bàn tay. Bà bóp bóp cục xôi nhỏ tròn tròn như hột trứng cút rồi mới đưa lên miệng kiểm tra chất lượng. Xôi đã đủ độ ngon, bùi, thơm, ngọt và dẻo nữa. Khách đến nhà bà Năm, sau khi đã no say vẫn dùng thêm đĩa xôi vò vì mùi vị thơm ngon và kỹ thuật nấu điêu luyện của bà.


 


Mọi người lục đục chuẩn bị từ khi còn mờ đất. Thức suốt đêm nhưng không khí tất bật làm họ quên buồn ngủ. Ngôi nhà lớn trở nên chật chội. Bàn ghế dọn ra và người đến đông hơn. Khu nhà được trang trí lại cho thêm phần long trọng. Bàn ghế phủ vải hoa rực rỡ. Tủ thờ, lư hương được đánh bóng, vàng chóe từ ngoài tiệm, giờ được đưa lên chưng. Bàn thờ đầy ắp trái cây: mãng cầu, măng cụt, cam, quýt, chôm chôm, nho… Đó là quà do bà con dưới quê lên cúng.


 


Tin ông bà Năm vừa tìm lại được đứa con gái út vang đi rất nhanh. Cái giỗ năm nay, những người được mời chuẩn bị đi đám rất sốt sắng. Họ muốn đến chia vui với ông bà, người sang trọng và niềm tự hào của dòng họ. Dung trở thành nhân vật trung tâm. Người ta đến nắm tay cô, nói những lời cảm động nhất. Họ đều chung nhận xét, cô đẹp và dễ thương. Ông bà Ba, người nuôi Dung hai năm trời cũng xúc động. Bà Ba tự hào ra mặt. Bà cố làm cho ông Năm nhớ đến công lao của mình. Trong giọng nói của bà Ba người ta thấy rằng nếu không có bà chắc gì ông Năm tìm được con. Công của bà lớn như Critốp Colômbơ, người tìm ra châu Mỹ vậy.


 


Dung cứ ngóng ra cổng nhìn những người khách tề tựu kéo nhau về. Không thấy Thu đâu. Có lẽ ba má Dung không mời. Có lẽ ba má cô còn giận. Chắc giờ này anh đã hay tin Dung được nhận là con ruột ông bà Năm. Bây giờ Dung đã là anh em cùng dòng họ với Thu và vai vế có khác. Không lẽ mối tình đầu đã bị cắt. Dung nhớ Thu nhưng cô không dám hỏi ba má. Chắc là anh không đến rồi. Thu ơi, tuy em là con ông bà Năm nhưng em vẫn kính trọng và thương nhớ anh. Em đâu muốn chúng ta xa cách. Qua đám giỗ này, thế nào em cũng về quê thăm anh. Em sẽ nói cho anh hiểu lòng em…


 


Thời gian Dung dành để nhớ Thu rất ít. Cô luôn "bị" bà con cô bác hỏi thăm. Cô phải tươi cười, vui vẻ trả lời tất cả những người quan tâm đến cô. Cô được nghe giới thiệu tên tuổi, thứ vị của những người bà con và cô quên ngay. Đến nỗi, sau đó cô ngại trả lời ai đó vì không biết phải xưng hô ra làm sao cho đúng. Cuối cùng cô chỉ giữ lại nụ cười xã giao trên môi và nỗi nhớ Thu trong lòng.


 


Mâm bát được dọn lên. Hơn chục bàn, phần lớn là bàn tròn. Thức ăn xếp la liệt trên mặt bàn: vịt tiềm chín rục, cà ri vàng ngậu, bò chấy thơm phức, thịt kho tàu nấu với nước dừa xiêm màu hổ phách… Chả đùm đơm như xôi, gỏi tai heo chua giòn, nổi bật trên đó những trái ớt sừng trâu đỏ chót chẻ thành hình bông hoa. Rau sống đơm đĩa lớn, bên trên xếp dưa leo, khóm xắt lát mỏng xen nhau như đài hoa khổng lồ. Nhiều món ăn khác mà lần đầu tiên Dung nhìn thấy. Dung chạnh lòng nhớ đến bữa cơm ngày xưa của mình, cũng ngay trong nhà này.


 


Đàn ông uống rượu đế, ly nhỏ xoay tròn, uống chuyền tay nhau. Ly đến tay ai, người đó phải cạn. Cạn ly mới được “đưa cay”. Người không biết uống, mời ra, và tốt nhất len lén ngồi mâm đàn bà. Còn đôi chút tự ái thì uống một hai ly gì đó theo vòng rồi nhịn đói mà trốn. Không biết tục lệ này có từ bao giờ, nhưng nó tập cho những người thanh niên biết uống rượu rất nhanh. Uống càng nhiều, ói càng lắm được coi là thiệt tình. Dung đi ngang qua bàn nhậu, mùi mồ hôi, mùi rượu nồng nồng, chua chua, tiếng nói cười, hô hét làm cô thấy buồn nôn. Mệt mỏi và nhức đầu bởi những âm thanh ầm ĩ đó, cô bỏ vào phòng mình khóa cửa nằm lì trong đó.


 


*


 


Ông Năm thường vắng nhà. Thói quen đi lại liền liền mấy chục năm chiến tranh còn ăn sâu trong ông. Ông vẫn giữ thói quen làm việc theo hứng. Sực nhớ ra công việc lúc nào, ông lao vào làm quên hết tất cả thời gian, giờ giấc. Chỉ khổ cho anh lái xe. Đang ngủ ngon giấc bỗng bị dựng dậy. Đang tuổi ăn, tuổi ngủ mà làm việc theo kiểu đó thật khổ. Anh luôn thèm ngủ. Hễ dừng xe được một lúc là anh bật chốt cho chiếc ghế hơi ngả ra sau rồi ngủ ngay. Có lần anh ngủ gật trong lúc xe đang chạy. Cũng may, quãng đường quốc lộ ấy rộng, lại thẳng, giữa đêm khuya thanh vắng nên không gây tai nạn. Khi anh choàng tỉnh, xe đã lướt đi vài cây số rồi. Giây phút trấn tĩnh, anh nhìn vào kính chiếu hậu, ông Năm vẫn ngủ lơ mơ trong xe, không biết mình vừa qua phút giây cực kỳ nguy hiểm, thần chết chỉ còn trong gang tấc. Anh không dám kể lại chuyện ấy với ông, nếu biết, ông sẽ dựng tóc gáy. Nhưng ông Năm còn hơn anh về tật ngủ được vào bất cứ giờ giấc nào. Có lần anh thư ký đọc cho ông nghe bài diễn văn khai mạc hội nghị mà anh đã bỏ bao công soạn thảo. Ông có thói quen duyệt văn bằng cách ngồi nghe người chấp bút đọc. Hiếm khi ông tự đọc lấy. Bài diễn văn ngày mai ông sẽ đọc trong buổi khai mạc hội nghị quan trọng của tỉnh nhà. Anh thư ký mới đọc non nửa bài đã nghe tiếng ngáy của sếp, bèn mỉm cười ngừng lại. Nhưng "sếp" choàng tỉnh, biểu anh đọc tiếp. Ông Năm lại ngồi dựa vào ghế sa lông lim dim mắt nghe. Một lát sau đã lại nghe tiếng ngáy khò khò phát ra từ cổ họng ông. Rút kinh nghiệm lần trước, anh thư ký cứ đọc. Anh cũng muốn nhanh chóng thông qua để chóng được đi chơi. Bài diễn văn kết thúc, ông Năm mở choàng mắt, ngồi ngay ngắn lại, góp ý. Anh kinh ngạc bởi ông bắt sửa cả những đoạn anh đọc khi ông đang ngáy. Ông có thể thức suốt mấy đêm liền để chỉ huy một chiến dịch, không cần lấy một phút chợp mắt. Khi chiến dịch kết thúc, ông lăn ra ngủ, mấy đêm liền. Hồi kháng chiến, những người dưới quyền ông khổ sở vì bị ông dựng dậy giữa đêm khuya, lạnh buốt xương để đi làm nhiệm vụ. Thói quen ấy còn lại cho đến bây giờ. Ông bị nhiều người phản ứng. Thời kháng chiến vì nhiệm vụ đặc biệt có liên quan đến xương máu, đồng đội, đến sự thắng lợi của trận đánh, của chiến dịch… dù có mệt mỏi, mắc ngủ, họ cũng cố gắng làm. Giờ đã hòa bình, làm việc có giờ giấc thì ông lại bê nguyên xi tác phong làm việc thời chiến tranh. Các cán bộ cấp dưới tuy không phản ứng ra mặt nhưng họ phản ứng ngầm bằng cách lẩn tránh ông. Chỉ có lái xe là vô phương lẩn tránh. Ông thức thì anh phải thức, thậm chí, ông có thể ngủ trên xe nhưng anh phải thức trên vô lăng của mình.


 


Khác với mọi hôm, chủ nhật này ông Năm ở nhà. Ông thấy người mệt mỏi. Tuổi tác bắt đầu tấn công ông. Mới hôm qua thôi, anh thơ ký mở cho ông nghe đoạn băng ông phát biểu cách đây nửa năm, giọng ông còn sang sảng. Bây giờ giọng ông có hơi thở. Sức khỏe của ông tồi tệ quá rồi.


 


Dạo này Dung rảnh rang. Cô chọn sáng chủ nhật đi thăm Thu. Tất nhiên cô giấu cha mẹ. Lúc đó, ông Năm đang ngồi ở phòng khách, tay cầm ống nghe điện thoại. Ông chờ một cú điện thoại đường dài.


 


Dung rón rén đến bên cha, lễ phép:


 


- Thưa ba, hôm nay chủ nhật, con xin phép ba má cho đi chơi một buổi.


 


Ông Năm nhìn con bằng ánh mắt trìu mến:


 


- Được, nhưng tối phải về nghen.


 


- Dạ! Trưa con về ạ.


 


Ông Năm gật đầu cười, hài lòng; Dung vừa toan lui xuống nhà bếp ông đã gọi:


 


- Con đi bằng gì?


 


- Dạ, con đi bằng xe đạp.


 


Ông Năm vẫy Dung lại ôn tồn:


 


- Con lấy xe ba đi cho khỏe và an toàn.


 


Dung đáp:


 


- Thôi, con đi xe đạp cũng được.


 


Ông Năm làm như không nghe lời Dung nói, gọi:


 


- Thắng à, cháu chở con Dung đi nhé.


 


Dung không dám cãi, đành theo Thắng lên xe. Lần đầu tiên một mình Dung với tài xế trên xe hơi sang trọng, cô thấy thế nào ấy. Nhưng nỗi nhớ Thu đang xâm chiếm tâm trí cô. Hôm nay Dung mặc bộ áo quần đẹp nhất. Đó là chiếc áo dài màu xanh nhạt. Dung đánh phớt qua chút phấn son. Cô muốn làm đẹp dành cho Thu.


 


Vừa liếc Dung, Thắng vừa nịnh:


 


- Chị Dung hôm nay đẹp quá. Tiếc nước mình chưa tổ chức thi hoa hậu, nếu không chị sẽ giành được vương miện.


 


- Em mà thi với ai.


 


Dung nói vậy, nhưng rất vui. Lát nữa thôi, cô sẽ gặp Thu. Cô rất sung sướng nếu được Thu khen như Thắng. Cô sẽ ngả vào vai anh, anh vuốt mái tóc mềm, hôn và nói với cô những lời yêu thương. Dung nói với Thắng:


 


- Anh cho em ghé vô chợ chút,


 


Chiếc xe rẽ vào chợ trung tâm. Xe lướt qua dốc cầu, nơi có tiệm hột vịt, người mua bán đông đúc, đủ mọi loại xe đậu trước cửa tiệm. Dung nhớ tới hai giỏ hột vịt nặng trĩu, và hai bàn tay đỏ lừ vì quai giỏ siết vào da thịt. Vết chai hãy còn đây. Anh hay cầm tay cô, vuốt vuốt những nốt chai trên tay cô. Anh hay bóp nhẹ những ngón tay nhỏ nhắn của cô, rồi khen bàn tay Dung đẹp, Dung thở dài. Chỉ một thời gian nữa thôi, tay Dung sẽ mềm mại và đẹp hơn lên.


 


Loáng cái, xe đã vào đến cổng chợ. Thắng quay lại nói với Dung:


 


- Chị vô chợ, tôi đậu xe ở chỗ kia, dưới cây xoài đẳng.


 


- Em vô chừng nửa giờ, anh chờ em chút xíu nghen.


 


- Tùy chị - Thắng cười nịnh - Tôi chỉ được quyền phục vụ chị thôi. Chị toàn quyền quyết định.


 


Dung mỉm cười. Cuộc đời đến lạ, mới lúc nào bị người ta coi thường mà giờ đây…


 


Nhà lồng chợ rộng mênh mông, ngập đầy hàng hóa. Những sạp vải ngồn ngộn bao súc vải xanh, đỏ, trắng, vàng sặc sỡ. Cô chọn mua cho Thu bộ quần áo xanh dương, màu mà Thu thích nhất. Nhớ đến mẹ Thu, cô mua biếu bà ba thước vải katê màu nâu. Màu này hợp với người già. Cô chọn mua chục cam sành, loại ngon nhất. Người bán bỏ cam vào túi ni lon trao cho cô.


 


Xe chạy ra quốc lộ phóng vun vút. Kim đồng hồ qua qua lại lại vạch 80 km/h. Thắng bật công tắc Cassette. Bài hát quen thuộc vang lên. Xe chạy êm như ru, máy điều hòa nhiệt độ làm không khí trên xe mát lạnh. Mùi nước hoa từ chiếc bình hình búp sen gắn gần vô lăng tỏa hương dìu dịu.


 


Xe bỏ quốc lộ, rẽ vào con đường sỏi đá lổn nhổn về thị trấn. Thị trấn của cô đây rồi nhưng sao lạ quá. Thị trấn nhỏ nhắn như một làng quê nếu không có dăm bảy căn nhà lầu và bến xe khách nằm đầu thị trấn, lúc nào cũng mù mịt bụi và nồng hơi khói do các loại xe vào ra. Quanh thị trấn là những rặng dừa trĩu quả, luôn xanh tươi.


 


Xe chạy dọc bờ sông lổn nhổn đá và ổ gà. Phong cảnh đổi thay nhiều quá. Cô phải vận dụng trí nhớ để tìm ra mái nhà khi xưa. Căn nhà đó ở bên một con rạch, cạnh một cây cầu chênh vênh. Nhờ đặc điểm đó, Dung nhận ra nền nhà bây giờ cỏ dại mọc um tùm. Nó không còn dấu tích của thời má và Dung sống ở đấy. Má giờ ở đâu? Má ơi! Có ai đâu để sửa sang ngôi mộ của má. Đã mấy năm rồi con không thắp được nén nhang trên mộ má. Giờ má có biết con về thăm má đây không…


*


 


Xe dừng trước ngôi nhà lá của mẹ Thu. Ngôi nhà hệt như má nuôi cô đã cất hồi trước. Cũng tuềnh toàng, trống trước, trống sau. Cũng mái lợp lá dừa nước, mảnh sân rêu phong, chiếc lu sứt miệng. Nhưng sao Dung thấy ấm áp quá chừng. Ngôi nhà làm sống dậy cả quãng đời thơ ấu của cô. Quãng đời cơ cực mà giàu tình cảm làm sao.


 


Má Thu già và ốm yếu cũng như má nuôi Dung ngày xưa. Nhận ra chiếc xe hơi và người lái xe quen thuộc, bà niềm nở đón Dung vào nhà. Thắng giới thiệu Dung với bà. Bà cảm động:


 


- Có phải con ruột anh chị Năm đó không?


 


- Dạ… - Dung đáp.


 


Bà Năm trầm trồ:


 


- Thằng Thu nhắc con hoài. Nó khen con chịu khó. Giờ dì mới biết mặt cháu của dì đó.


 


Dung không giấu được nôn nóng. Cô cứ tìm cớ nhìn quanh để tìm Thu. Nhân cơ may bà nhắc đến Thu, cô hồi hộp hỏi:


 


- Thưa dì, anh Thu đi đâu rồi?


 


Bà cụ rơm rớm nước mắt:


 


- Anh cháu đi làm rẫy trên Cát Tiên rồi. Nó đi mấy bữa nay. Dạo này nó hay buồn. Nó nói lên rừng làm rẫy cho đỡ buồn. Ở đây có mẹ có con còn chưa vui được hà huống lên rừng mới vui. Nó siêng năng, chịu khó lắm nhưng số nó vất vả từ khi chưa lọt lòng.


 


Anh từng nói sẽ đưa em đi lập nghiệp trên đó. Giờ anh nỡ bỏ đi một mình. Còn tổ ấm mà chúng mình định dựng trên đó anh cũng quên rồi sao?


 


Dung ngước nhìn mái nhà. Ánh sáng lọt qua kẽ lá thành từng luồng trong suốt. Sắp tới mùa mưa rồi. Mái lá đơn sơ này có đủ che một mái đầu bạc không. Dung mang gói quà biếu má Thu rồi chia tay bà. Bà cảm động thành ra cứ luống cuống mãi. Mắt bà ươn ướt. Dung thấy lòng tê tái. Rồi Dung nghĩ đến rừng già âm u. Hồi xưa cô mơ nó với vẻ đẹp hùng vĩ với suối ngàn mềm mại trên sườn non. Còn giờ cô tưởng như thấy cảnh âm u, buồn bã, thâm nghiêm. Phải thế không anh?


*


 


Lần đầu tiên Dung có thư. Phong bì ghi hai chữ "Phương xa", nhưng nhìn dòng chữ quen thuộc đó, Dung biết ngay thư anh. Dung hồi hộp chạy về phòng, tay run run bóc thư. Dòng chữ của Thu hiện lên trên trang giấy. Dòng chữ run rẩy hay chính là Dung vậy. Thư Thu kể rằng anh đã biết được chuyện ông bà Năm nhận ra Dung là con ruột. Anh rất mừng được nhận bà con với Dung, anh càng vui hơn khi tương lai của Dung được bảo đảm chắc chắn và tươi sáng. Anh nhắc Dung phải sống cho tốt, đừng quá ỷ lại vào điều kiện…. Anh kể chuyện làm rẫy ở Cát Tiên. Cuối thư anh nói xa xôi rằng con người ta dù muốn hay không cũng không thể chống lại sự định đoạt của số phận, không thể vượt qua mọi trở lực nhất là trở lực đó ở ngay trong đồng loại, trong quan niệm của bà con ruột thịt và được xã hội công nhận là đương nhiên, và ngay cả trong ý thức của chính mình. "Ngày Dung lên xe hoa, em đừng quên mời người anh ở chốn núi rừng heo hút này Dung nhé".


 


Chao ôi, chỉ nhiêu dòng thôi mà nó khiến Dung òa khóc tức tưởi. Thu ơi! Anh phải dằn yêu thương, anh phải làm bộ bình tĩnh, như không có gì cả. Thu ơi, anh có thể giấu mọi người nhưng làm sao có thể giấu tình yêu thương, sự xót xa của anh đối với em. Tình yêu của anh giờ đây nó được nén lại và thêm phần tủi hờn, xót xa cho thân phận của mình, phải không anh… Em biết hết! Biết hết!… Cuộc đời sao lắm ràng buộc, lắm éo le đến vậy. Em nhớ có một nhà văn nào đó đã viết rằng con người ta chỉ được một cái, được thứ này tức là mất thứ kia. Nào em có cần chi giàu sang, con ông này, bà nọ… Niềm vui tìm được ba má chưa hết thì em lại gánh nỗi đau phải mất anh, bắt buộc mất anh… Giờ đây có ai đi cùng em trong quãng đời cuối cùng, thông hiểu em, thương em như anh?!


 


Chương 7


 


Đồng hồ treo tường buông từng tiếng nhạc ngân nga báo hiệu 5 giờ sáng. Dung tỉnh dậy. Thói quen dậy sớm có từ ngày Dung về ở nhà bà Ba. Dung đánh răng, rửa mặt cũng rất nhanh. Vợ chồng anh Ba và cháu Thu Hiền hãy còn ngủ say. Dung xuống bếp nấu nước pha trà cho ba. Ông Năm có thói quen dậy sớm, uống trà và nghĩ ngợi. Sáng nào cũng vậy: khi Dung bưng khay, tách trà lên nhà trên là đã thấy ông Năm ngồi bó gối tư lự.


 


Ông Năm rất hài lòng khi thấy tách trà đặc mà Dung rót cho mình. Con dâu, con trai làm sao hiếu thảo bằng con gái. Có lúc ông nghĩ: Nếu như Dung được nuôi từ bé trong nhà này, chắc gì cô đã siêng năng như thế. Ờ, mà chỉ có vất vả gian lao mới rèn luyện được con người, ngay chính mình cũng vậy thôi.


 


Pha trà xong, Dung thấy buồn tay chân, lại xuống bếp phụ chị Tư cơm nước. Có hôm, theo thói quen, Dung lại ra chuồng heo, chuồng gà phụ Hải. Bà Năm không bằng lòng cho Dung làm những việc mà theo bà là hôi hám đó. Con gaí út của bà không thể lam lũ được.


 


Đàn gà công nghiệp đã quen Dung. Trông thấy cô chúng nhảy lung tung, đập cánh loạn xạ, đòi ăn. Dung xúc cám trong bao, đổ vào máng ăn bằng tôn tráng kẽm. Bầy gà chen nhau, thò cổ qua song chuồng bằng gỗ mổ tới tấp. Thường khi ăn, gà chọn tấm ngô và tấm gạo ăn trước. Thực đơn cho gà công nghiệp khá cầu kỳ, hơn chục loại trộn theo tỉ lệ định sẵn gọi là công thức. Thức ăn này con KiNa rất thích. Mỗi lần Dung cho gà ăn, con chó lại chui hàng rào qua với cô. Dung dành phần cho nó. Đó là chén cám heo, bên dưới toàn cơm trắng.


 


Con KiNa chỉ dám sang với Dung vào ban sáng, khi mọi người chưa dậy. Nó biết sợ từ bữa bị bà Năm phát hiện cô cho nó ăn và đã lớn tiếng rầy la cô. Đến khi Dung được nhận là con ruột, cô không bị bà Năm rầy la về việc đó nữa, nhưng bà thường đuổi đánh khi nó chui rào sang với Dung. Biết vậy, Dung thường cho gà ăn sớm để được gặp Ki Na.


 


*


 


Ông Năm xem đồng hồ tay. Gần bảy giờ sáng. Ông định đứng lên thay bộ đồ pijama bằng bộ đồ tây thì hai ông già kéo nhau đến. Họ mặc bà ba đen đã cũ và đi loại dép nhựa rẻ tiền. Bộ bà ba đen cộng với nước da rám nắng làm họ thêm đen đúa. Hai ông chào ba Dung rồi cười. Dung rót nước mời khách. Hai ông chắc lần đầu đến đây và được ngồi bộ salon sang trọng nên tỏ ra ngượng ngùng. Ông Năm lặng yên một lát mới hỏi người đối diện:


 


- Bà ở nhà khỏe chớ anh.


 


Ông già mặt bé loắt choắt ngạc nhiên:


 


- Bà nhà tôi mất lâu rồi. Anh Năm không nhớ à. Hồi ấy anh có đến dự đám tang mà.


 


- Ờ… Tôi quên - ông Năm ậm ừ.


 


Khách lại cười nói tiếp:


 


- Tôi biết làm đến chức như anh khó có thời gian rảnh. Đứa con gái lớn của tôi cứ nhắc: Ông Năm lâu rồi, từ ngày hòa bình đến nay không thấy về thăm. Tôi nói làm đến chức chủ tịch tỉnh, công việc tối mắt, tối mũi, còn thời giờ đâu nữa mà đi thăm chơi…


 


Ông Năm cắt ngang:


 


- Bây giờ nhà anh ở đâu?


 


Khách kêu lên: - Ở chỗ đó chứ đâu nữa. Anh coi vườn tược, nhà cửa như vậy còn chuyển đi đâu nữa.


 


Ông Năm liếc nhìn đồng hồ vẻ sốt ruột hiện lên trên khuôn mặt. Bảy giờ rồi mà hai ông già cứ dông dài vậy, biết lúc nào mới đi được. Mấy ông này ở đâu mà coi quen quá. Nói như vậy là chắc ổng ở vùng kháng chiến cũ. Hồi đó mình đi khắp nơi, được bao nhiêu người nuôi nấng, che giấu, làm sao nhớ hết được. Cả tỉnh có một chủ tịch, ai lại không biết. Còn chủ tịch làm sao biết hết mọi người trong tỉnh được. Không nén nỗi vì trí nhớ kém của mình, ông Năm hỏi thẳng:


 


- Xin lỗi! Tôi quên. Anh quê ở đâu nhỉ?


 


Ông già loắt choắt kêu lên:


 


- Anh Năm quên tôi thiệt rồi sao. Tôi, Ba Tài đây này. Ba Tài ở đồi ông Hiện đây này. Anh nhớ lần tụi sư đoàn cọp đen bao vây đồi ông Hiện không. Tôi dẫn đường cho cả đơn vị anh thoát được ra ngoài đó. Đêm đó, mình tôi dùng thuyền đưa cả đơn vị anh vượt qua đoạn gần thác đó… - Ông già cười hà hà.


 


- Ờ tôi nhớ ra rồi - ông Năm gật gù thích thú - Anh là Ba Tài. Chúng tôi thoát được trận càn rồi lại quay lại tập kích thắng lợi là nhờ công anh đó. Hồi ấy chúng tôi gọi riết thành tên anh là Ba Tài.


 


Khách mừng rỡ cười hết cả mặt. Quay sang bạn, Ba Tài giới thiệu:


 


- Đây là anh Bảy Giáo. Chòm xóm với tôi. Cũng ủng hộ cách mạng mình hết lòng đó anh Năm à. Nhưng chắc anh Năm không biết.


 


Ông Năm gật đầu, và lại liếc nhìn đồng hồ, nhưng đã bớt sốt ruột đôi chút. Ba Tài không hề chú ý đến cử chỉ đó cứ thao thao:


 


- Kỳ sau, anh Năm quay lại, ở cả tháng. Tôi nhớ, cả nhà dùng thuyền đi tiếp tế cho bộ đội. Hồi ấy mà chở gạo cũng nguy hiểm như chở vũ khí rồi. Chết như chơi, nhưng đâu có ngán, phải không anh Năm. Nhà tôi thành trụ sở chỉ huy. Coi vậy mà cũng vui. Cả nhà lo nấu cơm, nước cho bộ đội suốt ngày… Sau đó tụi cọp vằn lại đổ quân xuống ngay nhà tôi, anh Năm còn nhớ không…


 


Ông Năm cười, gật đầu. Lần suýt chết đó, ông làm sao quên được. Ông đang họp với cán bộ của khu thì bất ngờ địch đổ quân bằng máy bay lên thẳng. Lúc Ba Tài chạy vô báo thì mấy trung đội rằn ri đã triển khai xong thế bao vây rồi. Ông Năm và hai cán bộ khu cố che vẻ lúng túng. Ba Tài nói không có cách nào thoát ra khỏi vòng vây như lần trước nữa.


 


- Sinh mạng tôi và hai đồng chí cán bộ này giao cho anh. Anh Ba. Nếu kẹt, tụi tôi sẽ chiến đấu đến cùng.


 


Ba Tài nhanh nhẹn:


 


- Tôi có một hầm bí mật. Ba người thì chật lắm nhưng cố chịu, nếu kẹt bị lộ, tôi cùng chiến đấu với các anh. Tôi còn con dao bự đây. Hà hà.


 


Ông Năm kéo ba người ra bụi tre gai dày đặc. Ông vẹt những cành gai tua tủa, cào lá tre, móc nắp hầm lên. Hai cán bộ tụt xuống trước. Ông Năm xuống không lọt. Địch tới gần vườn nhà lắm rồi. Ba Tài nắm vai ông Năm ấn xuống như người ta nhét đồ vô ba lô vậy. Khỏa lá trên nắp hầm xong, đang bước vô vườn, Ba Tài bị ngay mấy họng súng gí vào thái dương:


 


- Ba tên Việt cộng già đâu?


 


Ba Tài làm bộ ngạc nhiên, lắc đầu:


 


- Đâu thấy người nào.


 


Địch trói Ba Tài lại tra tấn. Ba Tài vẫn một mực không biết gì. Cách đó chục mét, ông Năm và hai cán bộ khó thở, không cựa quậy được. Loại hầm này chỉ chứa được một, bí lắm mới nhét hai người. Họ tưởng ngất đi vì thiếu không khí. Ông Năm nắm chặt quả lựu đạn. Nếu chịu không thấu, sẽ bật nắp lên sống mái với tụi cọp rằn. Họ nghe rõ tiếng Ba Tài thét lên đau đớn. Thiếu chút nữa thì ông Năm bật nắp vọt lên vì tiếng thét đó. Ông thương Ba Tài quá.


 


Sau một giờ tra tấn và lùng sục không kết quả, quân địch bỏ đi. Mãi đến tối mịt, ông Năm và hai cán bộ khu mới rút về rừng. Thời gian trôi đi nhanh quá… Hôm nay… Nhưng mà thời gian thật eo hẹp. Thôi cứ hỏi thẳng anh ta. Ngồi nhắc chuyện chiến tranh chắc hết buổi sáng. Ông Năm đặt thẳng vấn đề:


 


- Hôm nay anh Ba và anh Bảy gặp tôi có chuyện gì?


 


Khuôn mặt rạng rỡ của Ba Tài chợt trở nên ngượng ngập:


 


- Dạ… lâu lắm rồi, cũng muốn gặp anh… thăm anh có khỏe không và… cũng có chút việc… Tôi với anh Bảy đây đi mua bán gạo cho công ty lương thực tỉnh. Nhờ có chiếc thuyền chở anh em vượt sông hồi trước đó. Đến bây giờ nó cũng còn tốt… Ờ… Ờ… Tụi tôi đi mua gạo. Nhưng không quen bên công ty lương thực… Tính nhờ anh Năm giới thiệu giùm.


 


Chuyện chỉ có vậy. Nếu được ông Năm bảo lãnh nửa vời để có thể ký hợp đồng mua bán, hoặc cao hơn nữa, có thể ứng trước một số tiền làm vốn. Ông Ba và ông Bảy đang cần vốn.


 


Ông Năm nghĩ thầm: Mình đứng giới thiệu hai ông này cho công ty, bên đó họ nể mình, nhận liền. Nhưng sợ hai ông ứng tiền của công ty, làm ăn thua lỗ, không có tiền trả. Lúc đó sẽ rầy rà đến mình. Không chừng mình bị mất uy tín chớ chẳng chơi…


 


- Được không anh Năm - Tiếng Ba Tài hỏi làm ông Năm giật mình. Ông nhíu cặp chân mày lựa lời:


 


- Hai anh cứ sang bên đó đặt vấn đề, họ sẽ chấp nhận ngay. Họ đang cần khách hàng. Mình đến, họ mừng hết lớn, khỏi cần đến tôi. Hai anh cứ sang bển đi.


 


Ông Ba Tài lúng túng:


 


- Nhưng tôi dân quê, vào cổng đã khó, lại còn gặp giám đốc, chưa chắc họ đã tiếp. Chỉ cần anh nói giùm một tiếng hay viết cho mấy chữ.


 


Ông Năm xua tay:


 


- Sao ông cứ sợ họ vậy. Bây giờ là thời đại kinh doanh, họ phải cần khách hàng chứ. Hai anh cứ sang đó đi.


 


Nói rồi ông Năm đứng lên, tuồng như muốn cắt đứt câu chuyện. Ông đi xuống nhà dưới. Hai ông khách vốn thật thà, tưởng ông xuống bếp lấy cái gì đó, có khi là đồ nhắm cũng nên. Hai ông chờ khá lâu vẫn không thấy ông Năm ra, mới đứng dậy, ra về. Mãi lúc đó, ông Năm mới xuất hiện. Ông bắt tay hai ông già, tiễn họ ra cửa với lời dặn: “Hai anh cứ qua bển đi nhé”. Hai ông già không còn được vui vẻ như lúc đến. Tuy nhiên ông Ba Tài chào ông và dặn:


 


- Hôm nào rảnh, anh Năm ghé nhà tôi chơi. Các cháu vẫn nhắc anh luôn.


 


- Rồi, hôm nào rảnh tôi ghé.


 


Dứt câu, ông Năm quay vào. Dung ra mở cửa và đi theo tiễn hai ông già một đoạn. Cô tỏ ra thật niềm nở, đến mức, hai ông già cũng phải cảm động. Cô đứng nhìn theo hai ông già cho đến khi họ khuất sau đoạn dốc.


 


*


 


Tiếng chuông điện thoại đổ dồn. Chưa sáu giờ sáng mà ai gọi thế. Dung vội lên nhà trên cầm máy. Đầu dây có giọng đàn ông trịnh thượng.


 


- Nhà ông Năm Thọ phải không?


 


- Dạ đúng rồi - Dung lễ phép đáp.


 


- Cho tôi gặp anh Năm chút.


 


- Dạ, chú chờ cho một chút.


 


Dung đặt ống nghe xuống, chạy vội đi tìm cha. Ông Năm có thói quen buổi sáng ra vườn đi bách bộ, và tập thể dục. Cô gặp ông Năm đang đi dưới hàng dừa trĩu quả. Ông mặc áo lót màu trắng, quần cộc dài gần đến đầu gối. Cái bụng cóc làm ông đi lại khó khăn.


 


- Thưa, ba có điện thoại ạ.


 


- Ai gọi sớm vậy con?


 


- Thưa, con không biết ạ.


 


Ông Năm bước vào nhà, cầm ống nghe.


 


- A lô!


 


- Anh Năm phải không? - Đầu dây đằng kia hỏi.


 


- Vâng, tôi Năm Thọ đây.


 


- Anh Năm à, con trai anh, cậu Trung đêm qua nhậu ở phường Một, sau đánh lộn gây mất trật tự và chính cậu đả thương một thanh niên vào đầu, phải đưa vô bệnh viện cấp cứu. Chúng tôi tạm giữ cậu ở đồn công an thị xã. Chúng tôi thấy có trách nhiệm phải báo cho gia đình.


 


- Các anh thả cháu về. Tôi sẽ trị tội nó - ông Năm nói to.


 


- Anh Năm à. Đã hai lần anh đều nói thả cháu về, gia đình sẽ giáo dục nhưng cậu nhà vẫn chứng nào tật ấy.


 


- Lần này thì tôi không tha cho nó đâu, các anh cứ thả nó giùm tôi.


 


- Được thôi. Hy vọng chúng tôi không phải giữ cậu ấy lần thứ tư. Chúng tôi rất ngán bắt cậu ta. Cậu ấy chửi quá xá, lại chống cự kịch liệt. Nể anh, không thì chúng tôi cho cậu ấy biết thế nào là luật pháp.


 


Ông Năm giận dữ gác máy, cắt đứt lời phàn nàn từ đầu dây bên kia. Bà Năm nghe ông to tiếng đã chạy lên đứng đằng sau ông tự lúc nào. Bà hỏi:


 


- Thằng Trung lại bị bắt hả ông?


 


- Thằng mất dạy - Ông Năm sừng sộ với vợ - Học thì ngu như bò, chỉ giỏi ăn chơi. Mà có ăn chơi không đâu. Bày đặt nhậu nhẹt, đánh lộn, làm mất uy tín cha nó. Thật không ra thể thống gì. Tại bà. Bà không để mắt tới con cái. Con hư tại mẹ…


 


- Nó lớn rồi - Bà Năm cãi - dạy bảo nó phải là đàn ông.


 


- Nhưng bà phải để mắt đến con cái chứ. Đêm qua nó không ngủ ở nhà, bà biết không?


 


- Ông nói hay nhỉ, tối hôm qua nó còn ngồi coi ti vi. Hết chương trình, nó vô phòng ngủ. Tôi đóng cửa mà. Không biết nó đi lối nào.


 


- Thằng này phải cho đi học cải tạo.


 


Nghe ông nói vậy, bà Năm hoảng, dịu giọng ngay:


 


- Thì ông dạy bảo con. Cho nó vô trỏng, cực khổ nó chịu sao xiết.


 


Dung thấy Trung dạo này trở nên lầm lì. Anh buồn nên sanh tật uống rượu. Cô chưa biết phải động viên Trung thế nào, để anh khuây khỏa. Ba má không hiểu anh. Hay Dung phải đi đâu thật xa cho khuất mắt anh. Nhưng Dung đang học trường bổ túc công nông. Thấy cô học khá, ông Năm muốn cho cô đi học tiếp. Ông nói: mấy đứa con, chỉ Dung có khả năng học hết lớp mười hai. Bây giờ bỏ học cũng tiếc. Chỉ có anh Trung đi làm ở đâu là khéo nhứt. Cô nói với cha:


 


- Thưa ba, con nghĩ rằng anh Tư không có công ăn việc làm nên bê tha. Ba xin cho anh ấy làm ở một huyện nào đấy. Cơ quan sẽ quản lý ảnh.


 


Ông Năm gật đầu:


 


- Ba cũng nghĩ vậy. Có lẽ nay mai bà đưa nó xuống nhà máy dệt, không để nó lêu lổng mãi được.


 


Có tiếng máy xe Cub của Trung… Anh bước lên thềm nhà, người phờ phạc. Thấy Trung, ông Năm gọi:


 


- Trung! Lại đây!


 


Trung lấm lét nhìn cha. Ông Năm quát:


 


- Tao cho mày ăn ngon, mặc đẹp, xe nọ, máy kia để mày đi nhậu nhẹt, đánh nhau hả. Mày định muối mặt cha mẹ của mày hả.


 


Thấy Trung đứng im, giương mắt nhìn cha, ông Năm chồm tới:


 


- Không nói hả?


 


Thuận tay, ông tát vào mặt Trung hai cái. Trung ôm lấy má chạy về phòng. Ông Năm vẫn còn tức:


 


- Thằng mất dạy. Làm ô danh cha mẹ.


 


Dung thấy thương hại Trung. Cô đẩy cửa bước vô phòng anh trai. Trung đang gục mặt vô gối. Hai gò má hằn vết tay cha. Dung đến bên Trung, ân cần:


 


- Anh Tư, em có lỗi. Anh đừng buồn ba. Ba không hiểu anh…


 


Trung ngẩng lên nhìn, nhận ra Dung, chợt cười buồn:


 


- Dung đó à? Em không ghét anh như ba chớ?


 


- Dạ không.


 


Chợt Trung cầm tay cô kéo cô vô giường. Dung chưa hiểu gì, đã bị Trung dùng sức mạnh đè lên người. Trung hôn cô túi bụi. Bàn tay của Trung luồn vô ngực Dung. Sau phút bàng hoàng, Dung sực tỉnh và chống cự quyết liệt. Hai người im lặng đấu sức với nhau.


 


- Anh Trung, em là em gái anh mà.


 


- Không, anh không cho thằng Thu nó hưởng đâu.


 


Dung sợ ba má và mọi người biết, gia đình còn thể thống gì nữa. Cũng may cho Dung, cả tối nhậu và thức trắng trong phòng tạm giam của công an thị xã nên Trung đuối sức trước. Cuối cùng cô đẩy được Trung ra. Dung đầm đìa nước mắt, lặng yên chạy về phòng mình. Cô lao vào giường, ôm gối khóc nức nở. Căm hờn, tủi nhục, ghê tởm và kinh hoàng.


 


*


 


Càng giận Trung bao nhiêu, ông Năm Thọ càng yêu quý Dung bấy nhiêu. Ông quan tâm đến cô nhiều đến mức vợ chồng anh Ba phát ghen lên. Ông đi đâu cũng muốn Dung đi bên cạnh. Bù lại, ông được Dung chăm sóc, làm những việc vặt cho ông mà những đứa con khác không chịu để ý làm. Ông cảm thấy hãnh diện với bạn bè đồng chí vì cô con gái út xinh đẹp thì ít mà ngoan ngoãn lễ phép, siêng năng lại nhiều hơn.


 


Sáng nay cũng vậy, ông Năm về quê thăm nhân tiện ghé vô nhà ông bí thư tỉnh ủy chơi. Nhà ông bí thư tỉnh ủy chỉ cách nhà ông chục cây số. Hai người gắn bó với nhau trong suốt cuộc chiến tranh. Nhưng gần đây, ông nhận thấy hình như giữa hai người đã có vết rạn nứt. Không phải hai người mất đoàn kết với nhau. Cũng không phải họ bất đồng quan điểm. Xu thế thay đổi: những cán bộ già nua, trình độ học vấn thấp đang bị thay thế bằng lớp cán bộ trẻ, có kiến thức sâu rộng. Áp lực ấy đè lên vai ông. Có khả năng tay giám đốc Sở giao thông vận tải, một tiến sĩ trẻ, năng nổ, có cách nhìn mới sẽ thay thế ông. Nhưng tay này không có thế lực, trình độ chính trị còn non kém, quá trình cách mạng chưa được thử thách như ông. Nhưng rõ ràng anh ta vẫn là đối thủ của ông. Nhiệm kỳ làm chủ tịch của ông sắp hết. Đợt bầu cử tới ông khó trúng nhiệm kỳ nữa. Trừ phi ông được ông Bí thư tỉnh ủy ủng hộ hết mình. Vì hiện nay ông Tám Tấn cũng đang có uy tín đặc biệt với thường vụ tỉnh ủy và cả trong tỉnh nữa. Dân chủ gì thì dân chủ nhưng rõ ràng phải có sự lãnh đạo của Đảng. Mà bí thư là đại diện cho Đảng ở địa phương sẽ lái thường vụ cơ cấu ông vào chức chủ tịch. Tất nhiên tỉnh ủy phải báo cáo cho Ban tổ chức trung ương Đảng và Hội đồng bộ trưởng. Nhưng cơ bản vẫn là tập thể Đảng địa phương quyết định. Nếu hội đồng nhân dân bỏ phiếu một lần không trúng thì bỏ lại. Tỉnh ủy phải đứng ra đả thông, sinh hoạt trước. Cho đến khi nào ông trúng cử thì mới thôi. Kẹt nỗi bí thư Tỉnh ủy cũng đang bị chỉ trích dù ngấm ngầm thôi, rằng ông để cho tỉnh trì trệ nghèo đói vì vẫn giữ những cán bộ chủ chốt thủ cựu già nua, trình độ học vấn thấp. Bởi vậy, dù rất nể, rất quý bạn và một bên trách nhiệm đối với Đảng, đối với nhân dân trong tỉnh, ông thấy thật khó xử.


 


Ông Năm biết kỳ này bí thư tỉnh ủy về quê, ông cũng về quê định bụng ghé nhà ông bí thư chơi. Ông Năm hiểu rằng, khi ông bí thư về thăm quê, lòng thanh thản yêu đời hơn. Lúc đó ông sẽ quý mến bạn bè nhất. Vừa suy nghĩ vẩn vơ ông Năm vừa duỗi thẳng chân tay trên ghế. Chà, kỳ này đưa Dung đi theo, hẳn ông Tám bí thư sẽ thích. Người đẹp mà ai chẳng quý mến. Chính nhờ Dung mà ông sẽ kêu gọi lại tình cảm bạn bè khi xưa.


 


Chiếc xe vẫn nhằm hướng ven biển lao đi. Dung ngồi bên cha mơ màng ngắm cảnh vật lùi lại phía sau.


 


- Hôm nay ba có ghé nhà nội không - Dung quay sang hỏi làm ông Năm sực tỉnh. Ông đáp:


 


- Có chứ. Nhưng hôm nay chủ yếu ghé nhà anh Tám bí thư chơi.


 


Dung lại yên lặng. Cô thích thú nhìn cảnh vật hai bên đường. Nắng buổi sáng rực rỡ.


 


Xe rời lộ nhựa, quẹo vô con đường đá đỏ. Con đường này được thi công từ ngày ông lên làm chủ tịch tỉnh. Chính ông đã huy động hàng chục vạn dân, hàng ngàn lượt cán bộ công nhân viên trong tỉnh làm nghĩa vụ lao động đào đắp con đường này. Mỗi lần về quê, ông lại thấy con đường thật ý nghĩa. Chiếc xe thật kín. Bụi như thế mà trong xe cứ sạch bong. Ông hài lòng. Thật đáng tiền, dầu giá có mắc tí chút nhưng mát mẻ, chu đáo, đầy đủ tiện nghi hơn.


 


Đã thấy xa xa những người công nhân làm điện cheo leo trên đỉnh cột. Họ đứng chênh vênh với sợi dây an toàn quàng qua bụng, trông xa hệt như những con chim gõ kiến trên một cây trơ trụi lá sau trận bom B.52 vậy. Bên dưới, một tốp công nhân đang làm việc. Xe đỗ lại lề đường. Ông Năm chờ bụi tan hết mới xuống xe. Dung cũng theo cha bước xuống xe. Những người công nhân xây dựng mặc quần áo bảo hộ lao động, nón nhựa trắng, đi găng tay bằng vải bố trắng. Họ trẻ và rắn rỏi. Khuôn mặt họ đen, lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn ánh lên nét vui tươi. Bây giờ Dung mới nhận ra bác thợ điện già. Bác còn khỏe và có chung cái nét rắn rỏi, chai sạn vì nắng gió. Nhận ra chủ tịch tỉnh, người công nhân già vội tháo găng tay, bước lại bắt tay. Ông Năm bổ bả hỏi:


 


- Có kịp đến cuối tháng này đóng điện không?


 


Người đội trưởng than:


 


- Báo cáo anh: chúng tôi đang cố gắng hết sức. Nhưng thiếu vật tư nên phải chờ. Hôm nay xe cẩu trồng trụ lại bị sa lầy, chưa kéo lên được nên không bảo đảm tiến độ thi công.


 


- Phải khắc phục khó khăn - ông Năm nói to.


 


- Dạ chúng tôi khắc phục nhiều lắm rồi. Nhưng thiếu tiền mặt mua vật tư. Số sứ Nhật mua ở chợ đen mới có nhưng làm sao chuyển séc cho con buôn để thanh toán được.


 


Ông Năm quyết ngay:


 


- Anh viết mấy chữ đề nghị đi. Nói rõ khó khăn này không thể giải quyết được nếu cứ theo nguyên tắc thu chi của tài chính, ngân hàng. Tôi ký cho, đem về sở điện lực nói sở làm thủ tục với sở tài chính đặng rút tiền mặt. Phải làm ngay đi thôi.


 


- Báo cáo anh, bản đề nghị có đây, - đoạn ông ngần ngừ nói tiếp: - Khỏi cần giám đốc sở điện lực ký trước được không?


 


Ông Năm cầm giấy, viết xuống dưới mấy dòng: “Sở điện lực cùng sở tài chính có trách nhiệm rút tiền mặt để mua vật tư đảm bảo tiến độ thi công công trình”. Rồi ông ký ngay. Trao tờ giấy cho đội trưởng, ông hỏi:


 


- Xe cẩu sa lầy ở đâu?


 


- Dạ cách đây non cây số.


 


Ông Năm kéo tay người đội trưởng già:


 


- Anh đưa tôi đi coi.


 


Người đội trưởng theo ông Năm ra xe. Dung không để ý đến cuộc nói chuyện của cha, cô mải nhìn các chàng trai làm việc trên cao. Họ thấy cô nhưng không dám đùa, ghẹo. Chắc họ ngại tỏ ra không hăng say làm việc trước mặt ông chủ tịch tỉnh. Tuy nhiên, lâu lâu họ cũng tìm cớ để ngoảnh nhìn Dung. Dung thích cảnh làm việc đó. Mãi cho đến khi tiếng còi xe cất lên, Dung mới giật mình, chạy ra xe.


 


Chiếc xe cẩu trồng cột điện, nằm bên ruộng lúa. Bánh sau tụt xuống bùn làm xe lệch hẳn sang một bên. Dưới bánh xe, người ta lót ván cho xe vượt lầy. Nhưng chẳng giúp gì được cho xe. Người tài xế mệt mỏi ngủ bên vệ đường. Ông Năm vỗ vỗ vào vai anh ta:


 


- Nào, thử keo nữa xem sao. Nắng đã lên, đất khô rồi đấy.


 


Anh tài xế uể oải đứng dậy. Tóc anh rối bời, bộ quần áo công nhân bạc màu, lấm lem đất cát, dầu mỡ. Chẳng nói, chẳng rằng, anh nhảy lên ca bin đóng cửa đánh rầm. Tiếng máy rú, chiếc xe chuyển mình rung bần bật, phun khói mù mịt. Bánh xe quay tít, chiếc xe nhổm dậy cố vươn lên, một lần, hai lần, rồi từ từ ra khỏi hố lầy. Ông đội trưởng reo như một đứa trẻ: “Hoan hô! Giỏi lắm!” Ông Năm cười rạng rỡ: “Tôi biết là xe sẽ lên được mà". Ông Sáu vừa vui sướng vừa hỏi:


 


- Vì sao anh biết sẽ lên được. Cả buổi sáng nay tụi tui mệt lử với nó mà không lên được. Đành phải ngồi chờ người điều xe khác đến kéo.


 


Ông Năm cười ha hả:


 


- Đây là quê hương tôi mà anh Sáu. Từ bảy tám tuổi tôi đã phải ra đồng cày cuốc, nên tôi rành tính đất. Đây thuộc loại đất cát pha. Đêm qua mưa, đất ướt nên sình lên và lầy. Đến gần trưa mặt trời hút khô, đất cứng lại ngay.


 


Ông Sáu gật gù:


 


- Ồ, chúng tôi đâu có hay.


 


Ông Năm cao hứng dặn:


 


- Nếu có gì khó khăn, ngày mai, các ông cứ đến tôi. Vụ tiền mặt hả, tôi giải quyết ngay. Cuối tháng này phải đóng điện nghe.


 


Ông Sáu cười, siết chặt tay thủ trưởng:


 


- Dạ xin hứa sẽ hoàn thành theo đúng thời gian định ra.


 


Lúc ngồi lên xe, Dung mới nói với cha:


 


- Ba giải quyết công việc cứ y như đánh giặc vậy.


 


Ông Năm cao hứng:


 


- Tính ba nó thế. Phải xuống cơ sở đốc thúc, anh em gặp khó khăn việc gì, giải quyết ngay. Như thế mà còn chưa gỡ rối nổi đây. Ba không chịu kiểu lãnh đạo suốt ngày ngồi ở văn phòng, chỉ huy công việc từ xa.


 


Dung biết, ba cô luôn đi xuống cơ sở. Sáng ông ở cuối tỉnh, chiều ông ở đầu tỉnh rồi. Số xăng dành cho xe của ông nhiều gấp chục lần xe các phó chủ tịch tỉnh. Dung nhớ có lần giám đốc sở giao thông vận tải chê ba có đại ý: người lãnh đạo giỏi là người biết điều hành bộ máy của mình làm việc tốt. Nếu cứ đi cơ sở riết, tỉnh sẽ thiếu người chỉ huy. Mà dễ gì ông thò tay xuống được tất cả mọi lĩnh vực. Tốt hơn hết là phân quyền xuống cơ sở và chỉ đi cơ sở khi nào thấy cần thiết. Ồ nói thì dễ chứ chắc gì ông ấy lên chức chủ tịch lại điều hành được như ba của mình – Dung nghĩ vậy.


 


*


 


Dung gặp ông bí thư tỉnh ủy khi ông đến nhà mình, còn tới nhà riêng của ông thì đây là lần đầu tiên. Nhà ông Tám bí thư ở quê không to lắm. Đó là ngôi nhà ba gian cất theo kiểu dân miền biển hay làm. Chủ nhà là người yêu hoa. Xung quanh nhà lủng lẳng những giò phong lan. Phong lan nở những cánh màu tím, màu vàng trông xa như những cánh bướm chập chờn trong gió. Phong lan chỉ đẹp khi có hoa. Còn thân cành của nó còi cọc, xù xì, cái nét của kẻ sống nhờ vào thân người khác. Người thính mũi, sẽ ngửi thấy mùi hương thật mỏng, thoang thoảng vừa đủ để mà ước mong.


 


Bí thư tỉnh ủy tiếp ông Năm ở nhà trên. Họ ngồi trong bộ sa lông gỗ Cẩm Lai đã lên nước. Cạnh họ là cửa sổ mở rộng để khách vừa trò chuyện vừa ngắm phong lan và thưởng thức hương hoa từ làn gió nhẹ đưa vào. Ông Tám Tấn giới thiệu nói với cha con Dung loài phong lan Hồ Điệp vừa mới xin được giống. Loài hoa này rất hiếm và quý, nở kéo dài đến ba bốn tháng. Dung không rành về hoa. Nhà ba má Dung chỉ làm kinh tế, không trồng lấy một cây hoa nào. Cả nhà dường như chẳng ai thích chơi hoa.


 


Dung được bà Tám tiếp chuyện dưới nhà ngang. Vợ ông bí thư người thấp, mặt xương xẩu. Bà có hàm răng hô, có lẽ do tuổi tác và bệnh tật làm hàm răng bà xấu xí. Hàm răng cứ muốn chuồi ra khỏi miệng nên khi nói, nghe khào khào như ngọng. Để khắc phục nhược điểm đó bà thường đưa tay che miệng. Trước đây, bà từng làm hội trưởng hội phụ nữ tỉnh. Từ ngày bị bệnh, bà xin về hưu. Vốn xuất thân từ nông dân nghèo khổ, bà thích ở nông thôn. Bởi vậy ông Tám phải cất thêm một ngôi nhà dưới quê cho bà ở. Bà có ba người con, tất cả đều trai. Bà rất thích có đứa con gái nhưng tuổi tác đã cao, việc sinh đẻ không thực hiện được nữa. Bà nói với Dung, tay vẫn che miệng:


 


- Người ta ham con trai, bác muốn có con gái.


 


Tất nhiên những từ của bà rất ngọng nghịu, Dung phải cố đoán. Cô nói:


 


- Mấy ảnh có vợ, bác sẽ có con dâu. Mà con dâu cũng như con gái.


 


Bà Tám nhìn Dung, gật đầu:


 


- Đành rằng con dâu cũng như con gái nhưng đó là nói con dâu hiếu thảo kia. Chớ…


 


Nói đến đó, bà ngừng lại vì thấy mình đã lỡ lời. Từ lúc Dung bước vào nhà, bà đã để ý rồi. Ờ con gái anh Năm trông ngộ quá: Mình dây, thắt đáy lưng ong, coi đoan trang, kín đáo. Nói chuyện một lát với Dung bà đã thấy cảm mến ngay. Con bé lễ phép và thông minh. Nghe nói nó cực từ bé chắc giỏi giang lắm đây. Loại người như thế vừa giỏi giang lại mắn đẻ, thương chồng, hiếu thảo với cha mẹ chồng. Biết nó có chịu thằng Hai nhà mình không. Cái thằng học hành cũng khá lại chịu khó nữa chớ. Nhưng nó hơi lùn lại vụng về, ít nói. Thằng thứ ba có dễ cũng bằng tuổi này nhưng nó còn phải học xong chương trình đại học đã chớ. Con bé này làm dâu nhà mình thì thật môn đăng hộ đối. Ba nó với ông Năm cũng là cán bộ lãnh đạo dễ thông cảm cho nhau và ngồi sui thì hợp nhau lắm. Ba nó thường dặn con:"Tụi bay kiếm đâu cũng được nhưng miễn cha mẹ người ta không phải là ngụy quân ngụy quyền có nợ máu với cách mạng là được. Ba không thể ngồi sui với những thành phần ấy được".


 


Chuyện trò một lát, Dung và bà Tám đi lo bữa cơm trưa. Thấy Dung nhanh nhẹn và khéo léo trong chuyện bếp núc, bà Tám thích lắm. Bà tự hỏi có phải con bé đang tập làm dâu không nhỉ. Nếu không, tại sao anh Năm không đưa mấy cậu kia đi theo.


 


Đến trưa, Hai Thảnh, con trai lớn của ông bà Tám mới về. Anh cúi chào ông Năm rồi vọt xuống bếp ngay. Dung nhận ra anh qua lời khoe của bà Tám. Anh thấp, bé, lại mặc quần Jean nên trông càng bé. Nếu không nhìn thấy khuôn mặt anh dễ tưởng đó là cậu bé mười bốn, mười lăm tuổi. Nhưng năm nay Hai Thảnh đã hai mươi lăm tuổi rồi. Bà khoe anh chăm chỉ, ngoan, không như con cái của một số cán bộ khác hay ỷ thế cha mẹ làm tàng ngoài xã hội. Thảnh làm ở một công ty xuất nhập khẩu của Sài Gòn. Vừa về tới nhà là anh đã vọt ngay xuống bếp miệng gọi má ngay. Bà nói: Con cái lớn ngần ấy tuổi đầu rồi mà vẫn hay nhớ cha mẹ. Trong lời khoe của bà có sự mãn nguyện của một người mẹ được con cái yêu thương, chăm sóc về mặt tình cảm.


 


Thấy Dung đang chiên cá, mặt lấm tấm mồ hôi, trắng hồng, anh ngỡ cô Tấm trong tranh bước xuống bếp nhà anh. Sự liên tưởng quá nhanh, dành lại sự bồi hồi trong anh. Đôi tay cô gái đang lật cho con cá chín đều mới khéo và đẹp làm sao. Thảnh đang nhìn thấy mẹ hái rau thơm ngoài vườn, theo thói quen anh chạy lại phía mẹ và gọi. "Má ơi" bà Tám không ngẩng lên, nói với con:


 


- Rửa tay chân rồi ăn cơm, con!


 


 - Nhà có khách hả má.


 


Ba con với bác Năm chớ ai.


 


À, Thảnh hiểu ra rồi. Chắc chắn đây là con bác Năm. Hồi trước anh có tới nhà bác Năm mấy lần và gặp Dung khi đó còn là cô gái chăn heo, chăn vịt lấm lem kia. Anh không để ý, vả lại hồi đó Dung không tự ý lên nhà trên để gặp khách bao giờ mặc dù ông Năm đâu có cấm cản gì. Mãi thời gian gần đây, nghe nói bác Năm tìm ra con, anh cũng không nghĩ cô gái ấy bây giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.


 


Mọi ngày Thảnh sẽ thay bộ đồ tây bằng bộ đồ pyjama. Nhưng hôm nay anh không làm thế. Anh ra nhà tắm, rửa mặt chải tóc gọn ghẽ. Anh muốn mình chững chạc.


 


Bữa ăn, cả gia đình ông Tám, ông Năm, Dung và anh tài xế ngồi chung quanh bàn. Ông Tám và ông Năm ngồi cạnh nhau. Dung được xếp ngồi bên Thảnh. Thức ăn không nhiều: hai tô thịt vịt hầm bắp cải, hai đĩa thịt kho tàu, một đĩa bò xào hành, rắc những hạt đậu phộng rang thơm phức. Một dĩa cá chiên. Rau sống được thay bằng dưa leo trong vườn nhà.


 


Dung ăn nhỏ nhẹ vì tính e thẹn cố hữu. Hơn nữa anh chàng Thảnh ngồi bên cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô. Bà Tám luôn bỏ thức ăn cho cô. Có lúc đánh bạo, Thảnh cũng gắp cho cô. Thành ra bát Dung cứ đầy ắp thức ăn. Ông Năm và ông Tám chưa ăn cơm vội. Hai ông còn bận lai rai. Rượu rắn chắt ra từ keo lớn, bên trong keo nổi cuộn 5 con hổ chúa. Theo ông Tám uống đỡ nhức mỏi và "sung lắm đó". Hai ông là những người không ưa nhậu nhẹt. Họ uống người một chung, thưởng thức hơi men nồng nàn, vị tanh của loài rắn độc. Vừa nhâm nhi hai ông vừa nói về những kỷ niệm của cuộc chiến tranh hôm qua. Họ rất thích nói về quá khứ hào hùng đó.


 


Dung và Thảnh làm bộ lắng nghe hai ông già "ôn cổ”, nhưng họ chẳng để vào tai điều gì. Thảnh bị sắc đẹp của Dung cuốn hút. Anh ăn không mấy ngon, thậm chí không biết mình đang ăn gì nữa. Nghề của anh đi nhiều, sẵn tiền nên dễ tìm được các cô gái xinh đẹp. Thảnh cũng từng trải qua mấy mối “tình đầu”. Mỗi lần chia tay với một cô, Thảnh thấy buồn, hơi tiếc nữa là đằng khác, nhưng chỉ được một thời gian ngắn. Nhưng chưa một cô gái nào có sức cuốn hút kỳ lạ như Dung. Nhất là bây giờ ngồi gần cô gái. Anh nhìn rõ những ngón tay thon mềm của cô. Cả những sợi lông măng, mịn màng trên làn da trắng nõn của cô. Thảnh muốn bắt chuyện với Dung nhưng anh không biết nên bắt đầu từ câu nào đây. Vừa may, ông Năm thôi uống rượu, giơ chén cho Dung xới cơm. Dĩa cơm lại nằm phía tay phải của Thảnh. Anh xử lý ngay: “Hoàng Lan để anh xới cơm cho”. Đó là câu đầu tiên Thảnh nói với Dung nhưng cũng là câu bất ngờ bật ra không hề chuẩn bị trước. Nhưng dù sao anh cũng đã nói được với cô. Bây giờ sẽ phát triển tiếp, không mấy khó khăn nữa. Chinh phục một cô gái cũng thế thôi, nó bắt đầu từ cái lúc khó khăn ban đầu nhất ấy.


 


- Hoàng Lan cứ ăn cơm tự nhiên như ở nhà mình nhé. Anh là chủ nhà, anh có bổn phận phải lo cho ông già và cả em nữa.


 


- Dung cũng bạo dạn hơn:


 


- Làm sao anh Hai biết tên em là Hoàng Lan?


 


Thảnh mừng, rõ ràng cô gái đã chịu bắt chuyện với mình. Anh nói:


 


- Anh biết từ lâu. Tại bác gái có kể. Mọi người vẫn nhắc cô gái con bác Năm. Không ngờ hôm nay anh lại được gặp mặt. Thật là: “Văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình".


 


Dung cúi xuống mỉm cười:


 


- Và anh Hai thấy mặt thì chán lắm phải không?


 


Thảnh định bắt chước cải lương: “Nay thấy mặt là mê liền hà" nhưng anh kìm lại được vì cha mẹ, bác Năm, tất cả đang ngồi quanh bàn ăn. Anh lúng túng đáp một câu hết sức dở:


 


- Không phải.


 


Cô gái hỏi như vậy là "Chỉ đường cho hươu chạy" vậy mà… Thảnh thầm cảm ơn Dung đã tế nhị tạo thời cơ cho anh. Những cô gái có cách hỏi chuyện như vậy cùng với nụ cười độ lượng, chắc hẳn là thông minh. Nhưng đây là bữa ăn, cần phải nghiêm túc trước mặt bố mẹ nên cơ may đó sẽ không được khai thác tiếp nữa.


 


Lúc Dung phụ bà Tám dọn dẹp, rửa bát đĩa, Thảnh mới có dịp trò chuyện. Thảnh hỏi Dung:


 


- Bây giờ Hoàng Lan làm ở cơ quan nào?


 


Dung thành thật đáp:


 


- Em chưa đi làm. Em còn học lớp bổ túc văn hóa… Em tên Dung. Anh Hai đừng gọi em là Hoàng Lan nữa. Còn anh Hai, làm ở đâu?


 


- Anh làm bên ngoại thương.


 


Thảnh kể về ngành mình bằng giọng tự hào. Anh đi được nhiều nơi, lại luôn phải tiếp khách trong nước, ngoài nước. Không ngày nào không phải tiếp và chiêu đãi, đối với anh những món "Lạnh Hoàng Hậu", "Nguội Bạch Đằng", "Bửu Á Đông”, “Tôm Pha Lê", "Bào Ngư Bách Hoa"… rồi thì rượu Mac- ten, Napoleon, Cô-Nhắc, Black and white… đều là những thứ quen thuộc đến phát ngấy lên khi trông thấy nó. Nhiều bữa ngồi tiếp khách, anh chỉ gắp vài cọng rau sống. Anh thích về nhà ăn cơm với mẹ. Cơm nguội với tương mà ngon…


 


Dung nghe anh kể nửa tin nửa ngờ. Món ăn đặc sản thì Dung mù tịt. Những thứ mang tên lạ như thế chắc là cao lương mỹ vị rồi. Vậy mà anh còn chê. Anh thích cái tầm thường của người nghèo ư? Hóa ra mơ ước của con người có gì cao xa đâu. Ăn uống cầu kỳ đến mức ấy là hết rồi lại quay về với món ăn bình dân thôi. Hèn chi trong bữa ăn trưa nay, Thảnh thích chan canh và ăn rau. Anh không đụng đến tý thịt cá nào. Cô chỉ thắc mắc, Thảnh sung sướng thế sao không mập ú, không có cái bụng cóc. Như đoán được ý nghĩ của Dung, Thảnh nói:


 


- Vậy mà anh không mập được. Thiệt ra anh có ăn được gì đâu. Thấy những món ăn cao lương mỹ vị ấy lúc đầu thèm, ăn một hai bữa còn ngon, nhưng thử cho ăn vài tháng xem…


 


Dung bật cười trước câu chuyện của Thảnh. Ôi, anh chàng này thành thật một cách ngây ngô làm sao! Còn Thảnh, anh nghĩ ngay, mình phải cưới cô gái này làm vợ. Mấy thằng bạn thấy mình có vợ đẹp như thế này có ghen lên không. Nếu mình ngỏ lời cầu hôn, chắc nàng nhận lời. Nàng còn tìm đâu ra một chàng trai có học thức, lại con bí thư tỉnh ủy như mình. Ba mình sẽ hỏi bác Năm trước. Chỗ đồng chí đồng đội thân thiết, bác Năm nỡ nào từ chối. Nhưng ngay ngày đầu gặp gỡ đã tỏ tình e cô gái sẽ đánh giá mình vội vã, tình yêu của mình là lửa rơm. Bằng sự tự tin, Thảnh nén tình cảm mình lại.


 


Lúc tiễn cha con ông Năm ra cổng, ông Tám mới làm bộ để ý đến Dung. Ông bắt tay cô theo kiểu bắt tay đồng chí. Dung thẹn, má ửng hồng. Bàn tay ông Tám to bè, rắn chắc làm cô hơi đau. Đây là lần đầu tiên cô bắt tay người ngoài gia đình, lại là vị quyền thế đứng đầu tỉnh. Ông Tám âu yếm nhìn cô khen:


 


- Chà con gái rượu anh Năm xinh quá. Chừng nào lấy chồng đây con.


 


- Con không lấy chồng đâu - Dung thẹn, đáp lý nhí.


 


- Ông Tám cười hà hà tỏ ý hài lòng. Cô gái làm ông vui hơn. Trước người con gái đẹp, dẫu là người lớn tuổi tự nhiên mình cũng thấy mình trẻ hơn, dễ dãi hơn, yêu đời hơn một chút.


 


Thảnh và bà Tám tiễn cha con ông Năm ra tận cổng. Dung tíu tít bên bà Tám làm người mẹ thấy xúc động. Còn Thảnh, anh thấy thương cô gái đến nôn nao. Bắt chước cha, anh cũng giơ tay cho Dung bắt. Cô chỉ nghiêng đầu chào anh. Thảnh cũng không lấy thế làm phiền lòng. Anh còn thích nữa là đằng khác. Anh đứng tần ngần nhìn theo Dung cho đến khi cô chui vào xe hơi, chiếc xe khuất vào rặng cây xa xa anh mới thẫn thờ quay về nhà. Thói quen "chiến thắng" khiến Thảnh tin Dung sẽ là vợ anh, phải thuộc về anh.


(còn tiếp)


Nguồn: Hơn cả tình yêu. Tiểu thuyết của Nguyễn Trường. NXB Hội Nhà văn, 1990.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cõi mê - Triệu Xuân 25.03.2020
Giấy trắng - Triệu Xuân 25.03.2020
Anh em nhà Karamazov - FYODOR Mikhailovich Dostoyevsky 16.03.2020
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 15.03.2020
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 15.03.2020
Đêm Sài Gòn không ngủ - Trầm Hương 10.03.2020
Trong cơn lốc xoáy - Trầm Hương 10.03.2020
Ông cố vấn - Hữu Mai 26.02.2020
Đẻ sách - Đỗ Quyên 15.02.2020
Hòn đất - Anh Đức 13.02.2020
xem thêm »